Site hosted by Angelfire.com: Build your free website today!
    Rượu Thịt Chó
Vietnamese Group in Boston - Massachusetts - USA
 

Love Parade '98

 
Home
Literature
Martial Arts
Computer Science
Our Pictures
Tourist Information
Vietnam News
   
About Us
Cool Links
Forum
Text Converter
 

Đã thành một truyền thống từ lâu đời, cứ khoảng đầu tháng bảy hàng năm, ở Berlin lại diễn ra một đại hội nhạc Techno quốc tế gọi là Love Parade. Trong những ngày này, hàng triệu Techno fan từ khắp các nước trên thế giới đổ về Berlin, tụ tập tại các khu trung tâm nhảy múa, chơi nhạc Techno và diễu hành trên đường phố. 

Về Love Parade ' 98 từ miền cực nam nước Đức 
Năm nay Love Parade được tổ chức vào ngày 11-7 , nhưng từ những ngày trước đó, thanh niên từ khắp nơi trên thế giới và trên khắp các vùng của nước Dức đã ùn ùn đổ về Berlin. Khắp các tuyến đường Autobahn (xa lộ siêu tốc) của nước Đức chật cứng các đoàn xe ô tô chở đầy thanh niên, bật nhạc Techno ầm ĩ, lao ầm ầm về hướng Berlin. Tại Stuttgart, một thành phố ở Tây Nam nước Đức, cách Berlin khoảng 900km, tất cả các chuyến bay về Berlin trong những ngày gần Love Parade của tất cả các hãng hàng không đều đã hết vé từ trước đó khá lâu, và có lẽ tại các thành phố khác cũng vậy. Vì phải đi làm, nên tôi chỉ có thể rời công ty vào chiều 10-7. Vé máy bay từ Stuttgart lên Berlin vào thời điểm đó là điều không thể có. Lúc đầu tôi dự tính sẽ đến Berlin bằng ô tô, nhưng sau đành phải từ bỏ ý định này, vì chắc chắn các ngả đường về Berlin còn kẹt xe cho tới tuần sau, và khi tôi tới được Berlin thì đã tan hết hội hè.Vì vậy, tôi quyết định đi tàu đêm lên Berlin. Đêm hôm đó không có tàu từ Stuttgart lên Berlin, thế là tôi mua một vé tàu khứ hồi Stuttgart -Berlin, nhưng lại nhảy lên tàu đi Dresden. Đoạn khởi đầu từ Stuttgart khá yên tĩnh, cho đến Nuenberg, là nơi gặp nhau của các đoàn tàu từ miền Nam và Tây Nam nước Đức hướng về Berlin. Khi tôi đến sân ga Nuenberg thì có hai đoàn tàu từ hai hướng khác chạy tới Berlin cũng vừa đến nơi. Trên tất cả các đoàn tàu đều đầy kín thanh niên nam nữ, ăn mặc đủ các kiểu kỳ quặc nhất, đầu tóc nhuộm xanh đỏ, buộc túm, làm sừng ... đứng chật cả hành lang và khu vực đầu toa tàu, thổi còi, bật máy cassette, tất nhiên là nhạc Techno, gõ rầm rầm vào thành toa tàu và la hét : "Berlin! Berlin! Wir fahren nach Berlin!", nghĩa là "Berlin! Berlin! Chúng ta đi về Berlin!"
Tôi nhảy vội lên đoàn tàu từ Muenchen về Berlin, hoàn toàn không còn cả chỗ đứng cho rộng rãi, thế là sáu tiếng đồng hồ liền, tôi phải đứng ở một góc đầu toa tàu, trong âm thanh hỗn loạn của hàng chục ngàn Techno fan trên tàu. Thật không hiểu họ lấy đâu ra sức để đập gõ, hò hét thâu đêm suốt trên quãng đường dài hơn 1000 km tính từ miền cực Nam nước Đức về tới Berlin. Trên đoàn tàu này, tôi gặp cả một vài người đã vào khoảng 45 - 50 tuổi, nhưng vẫn về với Love Parade. Có một anh thanh niên Đức đứng gần tôi trên toa tàu lần đầu tiên về dự Love Parade, khi tôi hỏi anh định đến đâu tại Berlin, thì anh trả lời là hiện tại chưa có khái niệm gì về Berlin cả, cứ đi cái đã. Sau này tại Berlin, tôi cũng gặp khá nhiều người Đức như vậy, đến từ khắp các miền trên nước Đức. 

Berlin ngày 11-7 
Sáng 11-7, khi đoàn tàu dừng bánh trên sân ga Berlin - Lichtenberg, sân ga lập tức chật kín vì đoàn người từ trên các toa tàu đổ xuống. Tiếng còi và tiếng la hét lập tức tràn ngập khắp khu vực rộng lớn của nhà ga. Đám đông sau khi xuống tàu, lập tức chuyển sang khu vực S-Bahn (tàu tốc hành chạy trong thành phố) và U-Bahn (tàu điện ngầm) để đi vào trung tâm thành phố. Tại các đường tới S-Bahn và U-Bahn, Công ty giao thông công cộng Berlin đều có đặt các bàn bán vé tàu đặc biệt dành cho dịp này, giá 10 Mark, có thể đi bất kỳ loại phương tiện nào trong ba ngày cuối tuần có diễn ra Love Parade tại Berlin, tặng kèm thêm một condom miễn phí.
Các Techno fan hăm hở leo tàu đi thẳng vào trung tâm thành phố. Còn tôi do đã sống ở Berlin khá lâu nên biết rõ là lễ diễu hành chính của Love Parade còn lâu mới bắt đầu, vì thế tôi leo S-Bahn về nhà ngủ một giấc.
Buổi trưa, tôi đi vào khu trung tâm của Đông Berlin là quảng trường Alexander (Alexander Platz), trên các toa S-Bahn hướng vào trung tâm cũng không còn chỗ để đặt chân vào. Các Techno fan đứng ngồi la liệt khắp cả quảng trường, vẽ mặt, chải tóc, làm sừng ... trang điểm để chuẩn bị tham gia diễu hành. Có rất nhiều cửa hàng mở ra trong dịp này , bán đồ trang trí, quần áo, màu vẽ cho các Techno fan. Tại đây tôi gặp một cô gái từ Hà lan tới Berlin lần đầu, hẹn bạn bè thế nào mà chỉ nói mỗi điểm hẹn là Alexander Platz (cả một quảng trường rộng mênh mông), cuống quít chạy ngược chạy xuôi.
Muộn hơn một chút, đoàn người bắt đầu tiến về cổng Brandenburg, là cổng ngăn cách Đông và Tây Berlin trước kia, và là nơi sẽ bắt đầu cuộc diễu hành trên đường 17.Juni. Từ khu trung tâm của Tây Berlin là Zoologische garten, những đám đông khác cũng tiến về đầu kia của đường 17. Juni, là tượng đài Chiến thắng. Dọc theo các đoạn đường này, tất cả các cột đèn đã được tháo hết đèn từ hôm trước, để đề phòng các Techno fan leo lên quậy phá. Tại đây, các ô tô của các công ty tham gia diễu hành đã tập trung đầy đủ. Đó là những xe tải loại cực lớn, được thiết kế , trang trí lại để dành riêng cho dịp nàỵ Trên xe có gắn máy phát điện công suất lớn để cung cấp điện cho những giàn loa và máy móc chơi nhạc trên xe, những giàn đèn nhấp nháy ,đèn pha và máy tạo khói. Trên xe là những sàn nhảy nhiều tầng, đứng chật các thanh niên nam nữ, với các kiểu đầu tóc kỳ dị, sặc sỡ, ăn mặc đủ các mốt từ kiểu bình thường nhất đến kiểu bụi đời nhất, kể cả gần như không mặc gì. Đặc biệt có cả riêng một xe từ Brasil tới. Dọc hai bên đường là những quầy bán còi, bán bánh mì xúc xích, bia và nước giải khát. Trên đường 17. Juni dần dần đầy nghẹt người, không còn chỗ chen chân. Tiếng nhạc, tiếng la hét, tiếng còi, tiếng gõ huyên náo khắp cả một khu vực dài mấy km, rộng hàng chục hec ta. Dọc hai bên đường 17. Juni từ cổng Brandenburg cho tới Zoologische garten là những khu rừng rộng bạt ngàn, cũng đặc kín các Techno fan về từ khắp nơi trên thế giới. Giữa thủ đô một nước nổi tiếng là sạch sẽ và văn minh ở châu Âu, họ thoải mái tự nhiên xả rác bừa bãi, quăng vỏ đồ hôp linh tinh, và cả WC tại bụi cây,mặc dù có những WC công cộng đặt trong các container dọc hai bên đường và trong các khu rừng. Đài Truyền hình Đức quay cả cảnh này và chiếu lên TV, coi như trò vui của dịp Love Parade. Khi lễ diễu hành bắt đầu, hàng trăm ngàn người đi theo đoàn xe, reo hò, nhảy múa theo tiếng nhạc Techno ầm ĩ, bắn súng phun nước ... Lúc này mọi người đều bình đẳng và vui chơi như nhau. Không ai có thể nhận ra những người đạo mạo đứng đắn hàng ngày bữa nay cũng nhuộm tóc xanh tóc đỏ, cũng chả ai nghĩ là tay thanh niên châu Á mặc quần jean, áo và giày thể thao Nike lấm bẩn từ đầu đến chân, cổ đeo máy ảnh, tay cầm máy quay video, nhảy nhót như điên, vung chân vung tay loạn xạ giữa đám thanh niên hippy lại là chuyên gia mạng máy tính của Daimler-Benz AG. Khi diễu hành được khoảng một tiếng, trời bắt đầu đổ mưa, nhưng mưa chỉ làm các Techno fan nhảy múa hăng hái hơn. Hôm sau báo Berliner đã bình luận "Càng mưa nhiều ngoài trời , càng nhiều ánh mặt trời ở trong tim ". Khi ngớt mưa, rất nhiều Techno fan đã giảm đến mức tối thiểu số lượng quần áo mặc trên người. Khi cảnh sát chặn một thanh niên đã giảm đến mức 0% lại, đề nghị anh ta phải kín đáo hơn, thì anh ta lôi trong ba lô đeo sau lưng ra một túi ni lông trong suốt, choàng lên người và tiếp tục nhún nhảy theo đoàn diễu hành trên đường phố. Rất nhiều cô gái chỉ còn đeo một vòng hoa hướng dương trước ngực, thậm chí có cô chỉ đeo mỗi hai bông hoa hướng dương. Rất nhiều fan leo lên các biển chỉ đường, các cột đèn (không có đèn), các container WC công cộng, và cả cảnh sát cũng leo theo, không phải để bắt, mà là để đứng trên đó quậy.
Lễ hội cứ tiếp tục như vậy cho đến khuya. Khi màn đêm bắt đầu buông xuống, các Techno fan dần dần phân tán vào các câu lạc bộ nhạc Techno, tùy theo sở thích và túi tiền của từng giới. Phần đông các Techno fan ít tiền, chủ yếu là thanh niên hippy, quần áo lôi thôi, tóc tai kỳ dị, tụ tập trên quảng trường trước nhà thờ cụt ở Zoologische garten, nơi có một dàn nhạc điện tử bật ở ngoài trời, nhảy nhót trên quảng trường thâu đêm suốt sáng. Tại đây, tôi gặp hai tay Scottland đang tìm cách tán hai cô gái Đức, nhưng hai cô thì không biết tiếng Anh, còn hai tay kia thì không biết tiếng Đức. Tôi bị bắt làm phiên dịch bất đắc dĩ, nhưng mới dịch qua dịch lại mấy câu đã thấy hai cậu ôm hôn hai cô rồi, tình cảm rất là thắm thiết, thế là tôi chuồn thẳng. Dọc trên đường Kurfustendam, mà dân Berlin thường gọi tắt là K'udam, người đi lại đông nghẹt, thực tế thì chỉ đi qua đi lại, chứ vào giờ đó cũng chả có tuồng gì ở đó cả. Loăng quăng ở K'udam và Zoo một lúc, không thấy có gì đặc sắc, tôi quyết định tìm tới Techno club nào đó lý thú hơn. Khi tôi lên Bahnhoft Zoo để đi vào một Techno meeting của Brasil ở phía Đông Berlin, thì trong sân ga chật kín người, phải chen từng bước mới lên được tàu. Trong các sân ga và các công viên, quảng trường, đầy các Techno fan nằm ngồi la liệt, vì đa số họ từ tỉnh xa về, lại không muốn tốn tiền thuê khách sạn. Khi tôi đến nơi, trong sàn nhảy đã kín người quay cuồng theo điệu nhạc. Tại đây tôi làm quen được với cô bé Annu, từ Phần lan tới, đi một mình bằng mô tô, mang theo mô tô đi tàu vượt qua biển Bantích, và đi mô tô từ cảng Hamburg tới Berlin. Chúng tôi cùng nhảy cho tới lúc sàn nhảy đóng cửa vào lúc 5h sáng, và chia tay nhau vào lúc 7h. Ngày hôm sau, cô bé sẽ lại lên đường về Phần lan trên chiếc mô tô, còn tôi thì sẽ về Stuttgart. Love Parade chính thức đã kết thúc vào rạng sáng 12-7, để lại nhiều luyến tiếc trong lòng các Techno fan. 

Tạm biệt Berlin
Tối 12-7, sau khi xem xong trận chung kết Pháp-Brasil tại nhà anh bạn, anh bạn lấy ô tô chở tôi ra ga. Trước khi quyết định về Stuttgart vào đêm ngày 12-7, tôi đã vào Internet xem rất kỹ giờ tàu, nhưng chả hiểu vì lý do gì, đoàn tàu tôi định đi lại không chạy, nên tôi phải chờ đi chuyến 5h32 sáng. Anh bạn thì đã về, leo S-Bahn về lại nhà tôi ở Berlin thì tôi lại không thích. Trong sân ga thì đầy nghẹt các Techno fan nằm ngủ la liệt sau mấy ngày nhảy múa điên cuồng, cũng đang chờ tàu để về quê quán. Loanh quanh một lúc, tôi quyết định gửi ba lô trong tủ gửi hành lý tự động ở sân ga, chui vào Big Eden, một trong những Discotheque nổi tiếng nhất ở Berlin chơi tiếp. Đến 4h30 sáng, Big Eden đóng cửa, tôi lao thẳng ra ga. Tạm biệt Berlin. Tạm biệt Love Parade. Đến 14h30 hôm đó, tôi lại trở thành một cán bộ nghiêm túc trong bộ phận GAN (Global Area Network ) của debis Systemhaus (Daimler-Benz Inter Service). Tuy vậy, hiện nay trên mặt bàn làm việc của tôi đã lại xuất hiện bản đồ châu Âu với những vết bút vẽ xanh đỏ, dọc ngang, mở đầu cho những chuyến đi mới.