SAIGON,
10.4.2002.
Kính
thưa các cô chú và các anh chị thuộc Cộng đồng
ngườI Việt hải ngoại (Vietnamese Community) :
Đầu thư e-mail từ quê
nhà "khốn khổ" con xin gửi đến tất
cả đồng bào hải ngoại thật nhiều tình
yêu quê hương đất Việt mình.
Kính thưa các cô chú và các anh
chị :
Hôm nay con
mạn phép gửi email này với tất cả mọi
niềm tâm sự của cá nhân con, một người
Việt cùng với một gia đình đang sống trong
cảnh lầm than trong một xã hội tràn đầy
nỗi thống khổ và bất công !!!
Dạ, con tên đầy đủ
là LÊ XUÂN THẠCH. Cha con, một ngườI chiến binh
Thủy Quân Lục Chiến trong cuộc chiến Việt
Nam đã gánh chịu cảnh mù lòa tàn tật vĩnh
viễn trong một lần giáp chiến khốc liệt
tại Tam Quan - Bồng Sơn Quảng Ngãi năm 1974. Còn
mẹ con, trưởng nữ của một Quân nhân
"Quốc gia nghĩa tử" tức là ông ngoại
con tử trận tại Cai Lậy - Tiền Giang năm
1967. Còn ông nội con, một con người bị ghép
tội phản quốc của hai cuộc chiến Pháp -
Mỹ đã phải tự sát bằng thuốc độc
để khỏi chết trong tay "địch" đúng
vào cái ngày của "tháng tư đen". Và hai con người
của một cuộc chiến, trai tàn dư của
chiến tranh, nữ phải xếp việc học qua
một bên để gặp nhau trong cái ngày duyên phận và
4 anh em con là kết quả của mối tình đó !
Qua đó, con muốn chứng
minh một điều, dù trong một hoàn cảnh khổ
đau như vậy và đặc biệt là giới
trẻ tụi con dù sinh ra sau ngày "tháng 4 đen" song
giới trẻ tụi con vẫn còn biết hướng
tới một tương lai tốt đẹp trong đó
dĩ nhiên là phải có Freedom và Demmocration.
Và nội dung sau đây là
một phần bút ký mà con ghi lại những biến
động của đời con, con xin các cô chú và các anh
chị hãy chân trọng lấy bút ký của con và đó
như là một niềm san sẻ về tinh thần :
MẸ TÔI BÚT KÝ
Đỗ
Kim Loan (Saigon, 26.7.2001)
Tôi
sinh các con tôi ra trong lúc đất nước vừa
giải phóng sau cái ngày "tháng tư đen", mọi
người đều khổ sở kiếm miếng ăn,
riêng tôi thật khổ sở đến khốn nạn
bị gia đình ruồng bỏ vì lấy một người
chồng mù. Nhưng sức trẻ và tình yêu thật mãnh
liệt, tôi nghĩ tôi sẽ vượt qua tất cả,
lúc đó tôi không nghĩ cuộc đời tôi quá quá là
chông gai như thế này ! Ngày ngày với hai bàn tay
trắng, chồng mù sự học vấn của tôi đã
xếp qua một bên, không thể tận dụng được
những ngày tháng cắp sách tới trường. Hai
vợ chồng tôi hạnh phúc bên nhau lặn lội tìm
miếng ăn bằng cách buôn lậu trà, cà-phê từ
Bảo Lộc (Lâm Đồng, Đà Lạt) về Saigon,
có những lần tôi mang thai đứa lớn tôi đã
bị đói, đói đến nỗi quần tôi
phải tóm lại bằng dây thung, hai vợ chồng tôi
phải băng rừng lội suối cả mấy
chục cây số với cái bụng gần sanh. Tôi
ngậm ngùi ngày qua ngày, số phận tôi thật đen
đủi chỉ còn 5 ngày nữa là con tôi chào đời,
gia đình tôi đã bị ăn trộm lấy hết
chỉ chừa cho vợ chồng tôi bộ đồ
mặc trên người và một cái mùng sô rách của bà
nội chồng tôi để lại. Con tôi ra đời
ngày 13 tháng 9 năm 1978, là lúc tôi đang đói khổ
tận cùng, cô đỡ đẻ là một cô gái
trẻ có lòng nhân hậu đã tặng cho tôi một ly
sữa để tôi có sức sanh con tôi. Con tôi sinh ra không
một cái tã, không một manh áo vì trộm đã lấy
hết rồi, người sinh cùng phòng đã cho tôi 5 cái
tã và 2 cái áo. Tội nghiệp con tôi...
_ĐỖ
KIM LOAN_
MƯA
SÀI GÒN
-
tôi bút ký -
tối
Saigon 7:30P ngày 3.5.2000
Chiều nay ngồi ngắm
Saigon trong mưa, mưa rơi, mưa rơi ! Người
ơi, người ơi ! Mưa vẫn cứ rơi,
cứ rơi, rơi giữa dòng người, rơi mãi
một thời ! Sài gòn ơi, vẫn mang nỗi đau,
nỗi nhớ, nỗi thương thuở một thời
!
Ôi Saigon ơi, tôi
vẫn nhớ em, mang em theo suốt một đời. Saigon
ơi, em có biết mưa vẫn rơi, vẫn rơi và dòng
người vẫn cứ thờ ơ với tình người...!
Ôi Saigon ơi, tôi
vẫn nhớ em, nhớ em một thuở thiếu
thời. Saigon ơi, em có biết và em có nhớ mình đi
trong những cơn mưa chiều, mưa như trút đổ,
em rao anh bán hết khó nghèo !
Ôi Saigon ơi, tôi
vẫn yêu em, tôi xin em hãy ôm tôi trong kỷ niệm tình người.
Saigon ơi, mưa vẫn chưa dứt, như cuốn trôi
hết mọi nỗi đau lòng. Ôi Sigon ơi, đừng
nhé em, đừng xé nát nỗi nhớ em thuở một
thời. Saigon ơi,...
Tôi
và tôi, LÊ XUÂN THẠCH.
Kính thưa các cô chú và các anh
chị :
Kể từ sau cái ngày "tháng
4 đen" hàng triệu và hàng triệu đồng bào người
Việt mình đã khổ đau không một nét bút nào
tả siết, và ở c1i giai đoạn hiện tại còn
khổ đau không kém. Và càng khổ đau hơn đối
với thế hệ trẻ tại quê nhà như tụi
con lại không thể có bất kỳ một cơ
hội nào để hướng tới tương lai !!!
Chúng con, những học sinh - sinh viên nào có biết
những cuộc vui quốc lễ là những trò ru ngủ
thế hệ trẻ để quên đi những khổ
đau của cuộc sống đời thường ! Song
tất cả dù có dối lừa thế nào đi nữa
thì lịch sử vẫn là lịch sử và tất
cả chẳng bao giờ là ông chủ của thời
gian...!
Trong một điều kiện
quá cùng cực như vậy phải khó khăn lắm cha
mẹ con mới có thể cho tụi con ăn học, và
con vừa mới hết highschool, con luôn tìm không ngừng
những cơ hội để tiếp tục sự
học với hy vọng là giúp mình và giúp người.
Song tất cả đều là hai chữ vô nghĩa !!! Hôm
nay con xin các cô chú cùng các anh chị kiều bào ở
ngoại hãy ngó xuống mà xem và hãy cho con một cơ
hội để được du học để con có
thể nuôi dưỡng tài năng hiểu biết của
mình và đóng góp phần khả năng nhỏ bé cho
những con người khốn khổ như con . Con xin các
cô chú hãy thương cho số phận của con đừng
để kiến thức của con bị mai một cách vô
nghĩa, và hãy thương cho cha mù mẹ già của con
!!! Nhà con thì nghèo lắm nhưng dù phải bán đi toàn
bộ những gì con và gia đình cha mẹ anh em con có
được thì con quyết sẽ làm ! Vì đối
với con và cha mẹ con "Cái đói của cơ
thể không thể bằng cái đói của kiến
thức và sự biết chia sẻ" !
Đến đây con chẳng
biết phải viết gì thêm vì hằng ngày nhìn mẹ
già cha mù đi bán sữa đậu nành để nuôi 4
anh em tụi con sao lòng con quá quặn đau !!! Con xin các cô
chú thương xót cho anh em tụi con.
Bằng kiến thức tự
học, con đã làm một website riêng để ghi
lại những hình ảnh đời con tại địa
chỉ :
(www.angelfire.com/vt/thachsaigon/),
các cô chú có
thể lấy mọi information của cá nhân con và gia đình
con tại site này. Con xin chân thành gửi đến toàn
thể các cô chú, anh chị kiều bào vạn sự
tốt đẹp. Best regards and best wishes with great thnks to all
you !
Con
chào thân ái,
LÊ
XUÂN THẠCH.
PS : LE XUAN
THACH (i.d. 023791562)
p.o. box 901, saigon p.o. center,
hochiminh city,
VIETNAM.
email to thachxuanle@feelings.com