Site hosted by Angelfire.com: Build your free website today!

ĐỨC CHA HOÀNG VĂN TIỆM

CÙNG CÁC BẠN CỰU CS/CV PHANXICÔ TẠI HOUSTON, TEXAS

 

::: Tạ Thạc ghi lại :::

 

Trưởng Tràng Đinh Ngọc Lễ,  sau khi đă đi chu du nát nước Mỹ, tham quan cả những nơi thần tiên nhất nước Mỹ là quần đảo Hạ Uy Di (Hawaii). Khi giă từ đất Mỹ,  từ San Jose trước khi lên máy bay trở về cố hương, Lễ đă phone cho Tạ Thạc, chào tạm biệt  và không quên nhắn lại vài điều quan trọng, đó là :

 

1.- Yêu cầu Ban Biên Tập TGBT Thăng Đen và Thạc Tạ phải tạm bỏ ngỏ Tổng Hành dinh của Bản tin TG tại Houston, Texas để về họp lớp thường niên trong chuyến VN50.

 

2. Lễ cũng báo tin Đức Cha Hoàng Văn Tiệm, Giám Mục Bùi Chu sẽ viếng Houston trong tháng 11-2003.

TG Houston vẫn có truyền thống tiếp đăi những bạn bè từ nơi xa đến, khi ĐC Tiệm tới anh em TG nên đến vấn an ngài.

 

Thạc nghe Lễ nói vậy liền bảo rằng:

-Truyền thống tiếp tân của TG Houston là lẽ đương nhiên, nhưng  với nhân vật cao cấp như thế,  nếu TG Houston phải « đón đường  mà chào kính »,  th́ chắc là không có chúng tôi! Muốn mọi sự được tốt đẹp, chi bằng Lễ ghi cho ĐC Tiệm các số  cell phone của Thạc và của Thăng để ĐC tiên lợi liên lạc  . . .

 

Lễ OK về giải pháp ấy Riêng TG Houston,  th́ cứ chờ đợi, vậy thôi.

 

*    *    *

 

Rồi,  một thông báo của Hội Thân Hữu Bùi Chu về chương tŕnh thăm viếng của ĐC Hoàng Văn Tiêm, cai quản Giáo phận Bùi Chu sắp đến Houston. Họ đă phác họa ra sự tiếp rước một cách linh đ́nh. 

 

ĐC  Hoàng Văn Tiệm sẽ đến Houston chiều  Thứ sáu 14.11.2003

Suốt những ngày cuối tuần Thứ bảy Chúa nhật ĐC phải chạy hết nhà thờ này đến nhà thờ khác để dâng lễ tạ ơn,  tại các giáo xứ CTTĐVN,  giáo xứ La Vang, giáo xứ Lộ Đức,  giáo xứ Ngôi Lời Nhập Thể v.v. cứ như là ca sĩ chay show hát  xuất vậy.

 

Đó là chuyện giáo dân, c̣n bạn thân, đồng môn th́ sao ?

Tôi đang phân vân th́ chiều Chúa Nhật 16.11.03 tôi được điện thoại của anh Đặng Văn Minh, cùng lớp với ĐC Tiệm, anh là người bạn thân của tôi, trước đây anh cũng là một doanh gia có tiếng tại Houston, đă một thời gian dài làm chủ Chợ  (Cửu Long Super Market).

 

Lúc này anh Minh cũng như tôi đă bỏ tất cả để về hưu cho khoẻ cái thân già.

Minh phone cho tôi :

-Anh Thạc ơi ! Ngày mai thứ hai Đức Cha Tiệm dành một ngày để gặp gỡ các cựu chủng sinh CV Phanxico đấy !

Tôi hỏi lại :

-Gặp ở đâu ?

-Tại nhà tôi, mời anh chị và các anh chị Thăng Đen ghé nhà tôi ăn sáng để hàn huyên tâm sự.

-ĐC Tiệm gặp gỡ chúng ta tại nhà anh Minh ?

-Anh Thạc đồng ư chứ ?

-Okey, tôi đồng ư, à mà mấy giờ ?

-Mời anh chị tới khoảng 8 giờ sáng. Ngày 17.11 tức là ngày mai, thứ hai.

Sau khi đồng ư, tôi báo cho quan quản lư Thăng Đen biết,  và bảo kỳ này gặp Đức Cha Tiệm , người  quản lư là Cố Minh (Đặng Văn Minh là bố cha Đặng Văn An) lo hết cả mọi sự, như vậy Thăng Đen bay chức quản lư kỳ này.

 

Thăng Đen cười trong máy điện thoại mà rằng : 

 

-Thôi tôi cứ theo hướng dẫn  của chủ biên là ổn rồi .

 

Quan quản lư Thăng Đen có vẻ mừng vui lắm v́ thoát quản lư một kỳ,  và theo đúng lời dặn, quan mang theo vợ quan,  v́ quan bà vừa bị thông báo tạm thời mất job (lay off ) nên ở nhà coi cháu, nên có thể tháp tùng.

 

Sáng sớm thứ hai 17.11.2003, đúng theo chương tŕnh định sẵn, tôi lái xe đưa bà xă Kim Anh đến nhà anh  Cố Minh, tôi mau chân hơn nên đến trước Thăng Đen chậm chân hơn, đến sau tôi chừng năm phút, nh́n đồng hồ thấy c̣n 15 phút nữa mới tám giờ, tôi phone cho anh Cố Minh chủ nhà,  báo rằng chúng tôi đă đến  trước nhà, yêu cầu gia chủ  mở cửa  cho vào.

Anh Cố Minh vui vẻ ra mở cửa, tôi ngạc nhiên v́ anh vẫn c̣n mặc quần áo ngủ, chào  nhau xong, tôi lên tiếng hỏi  Cố Minh :

 

-Đấng Vít vồ đâu ? Chưa dậy hả ?

-Không  có ở đây ?

-Dấu đấng Vít Vồ đâu rồi ?

-Không có,  hôm qua ngài uống quá chén với đức ông Thượng (Lê Xuân Thượng) nên « ngủ lang » ở nhà xứ La Vang, v́ thế  không ngủ ở đây theo chương tŕnh.

Tôi hỏi Cố Minh tiếp :

 

-Chưa ai đến cả à ?

-Chưa, nhưng sắp đến !

-Đông không ?

-Chừng trên dưới hai chục người, toàn thân hữu cả !

-OK, vậy tha hồ tán dóc Cố Minh nhỉ ?

Cố Minh không trả lời v́ xưa nay vẫn ít nói quen rồi. Tôi không hỏi tiếp nữa mà theo Cố Minh vào nhà, Minh chỉ ghế mời chúng tôi ngồi, nhưng chúng tôi đă quen thân nhau nên không ngồi ngay mà chạy thẳng vào nhà bếp, thấy hai bà đang lăng xăng chạy tới chạy lui làm bữa. Hỏi hôm nay các chị nuôi cho ăn ǵ th́ được trả lời « Ḿ thập cẩm ».

 

Sau khi tham quan nhà bếp, Cố Minh mời chúng tôi lên nhà đă bày biện sẵn bàn tiệc. Chưa ngồi nóng bàn toạ đă thấy có 5, 7 người bước tới, trong số những người này tôi có quen anh Nguyễn Hùng Tiến, người nhỏ bé mà Sơn Trần San Jose mới nhắc đến « Minh Lùn » với tôi ngày hôm qua, Tiến cùng lớp với anh Cố Đặng Văn Minh và với đấng Vít Vồ.

 

Trước 75 anh  Tiến là Y tá Trưởng của một bệnh xá thuộc Quân Khu 4  Chiến Thuật, nhưng khi vào « trường đại học tập cải tạo » th́ được xếp ngang hàng với các vị bác sĩ,  nên được học tập hơi kỹ. Thăng Đen cũng quen Tiến trong trường cải tạo.

 

Và người khác to lớn hơn là  anh Đăng Đường mà tôi đă có dịp gặp quen biết trong đám tiệc cưới của một người bạn, anh Đường là một « giặc lái » của Không Quân QLVNCH giỏi có hạng.

 

Thế là chúng tôi có bạn để tán gẫu trong khi chờ đợi anh Cố Minh cho người đi đón đức cha Hoàng Văn Tiệm từ nhà xứ La Vang về đây.

 

Đang  chuyện văn lai rai th́ cha Đỗ Duy Nho tới. Vừa thấy Thạc, cha Nho đă điểm mặt :

-Gặp Tạ Thạc đây rồi, lại sẽ có « chuyện xưa tích cũ lôi ra » !

Ư cha Nho nói là chuyện tếu, chuyện cười, chuyện tiếu lâm tất cả đối với cha Nho đều là « chuyện xưa tích cũ » cả ! Tôi cười, bắt tay với cha Nho và  giới thiệu với mọi người chưa biết cha Nho cũng như phân bua rằng mỗi khi cha Nho với tôi gặp nhau là «  chuyện xua tích cũ » cứ bay ra phơi phới. Và xin mọi người cùng « cởi mở tâm tư để nghe chuyện tếu », v́ đây là thân hữu cả,  xin đừng thắc mắc.

 

Thế là cha Nho bắt đầu nhập cuộc. . .

Tôi  hỏi cha Nho :

-Cha Nho đến Houston lâu chưa ?

-Một ngày trước khi đấng Vit Vồ đến.

-Cha Nho từ đâu đến ?

-Từ Little Rock,  Arkansas (không hiểu tại sao lại phát âm là Ác Căng Ṣ).

-Bao nhiêu năm rồi, Thạc vẫn thấy cha Nho ở đó ! Cha  mê Ác Căng Ṣ rồi sao ?

-27 năm ở Ác Căng Ṣ mà ḿnh có thấy Ṣ mẹ Ṣ con ǵ đâu ?

-Cha đi tu, sao mà thấy được, nếu muốn biết hoạ chăng hỏi cựu Tông tông Bill Clinton

-Ư cậu nói Tông tông của tôi với cô tập sự Monica Lewinski chứ ǵ ?

-Cha nói đúng !

Cha Nho cười, và mọi người đều cười vui.  Cha Nho bảo :

-Giáo dân xứ ḿnh phần đông là Mỹ chính cống, phát âm tên NHO cũng được nhưng có đứa nghịch ngơm  kêu ḿnh là « Father Grapes »

Cha Nho ngừng giây lát rồi chợt nhớ lại « chuyện xưa tích cũ », cha Nho hỏi tôi :

-À mà cái con nhỏ gái tên Ngọc Dung vui tính của cậu hồi này nó ra sao rồi ?

-Nó đi lấy chồng, qua Úc sống, có hai con trai rồi !

-Phải là dâu của giáo sư Doăn Quốc Sỹ, nhà văn không ?

-Dạ, phải.

-Tôi nhớ có một lần nó dám đổi tên tôi là NHO mà thành TÁO đấy !

Một hôm cha Nho đến nhà chơi, tôi giới thiệu với cháu :

-Cha Nho bạn bố đến thăm nhà ta.

Cháu vui vẻ chào cha Nho và cười nói luyên thuyên, thấy cha Nho vui tính cháu Ngọc Dung nh́n cha Nho nói vừa đủ để cha Nho nghe :

-Nho ngọt mà  táo c̣n ngọt hơn cha ơi.

Cha Nho reo lên, hai tay vỗ chát vào nhau nói :

-Ồ hay ! cái con nhỏ này nó hay, muốn đổi tên cha Nho thành cha Táo phải không.

-Cha Nho đoán đúng ư của con rồi. Cha Nho thông minh quá bố ơi.

Thế rồi cha Nho suy luận :

-Nếu ḿnh là Nho nay biến thành Táo , mà nếu  thành táo, lại là « táo giai » nữa th́ chết mẹ cha  rồi  con ơi !  - Tôi nói với cháu Ngọc Dung như vậy.

Mọi người lại được dịp cười. Lúc này nhà Cố Minh, khách đă đông đủ, phá lên cười  vui như tết. Thấy mọi người đều hồ hởi phấn khởi nên cha Nho vui vẻ nói rằng :

-Đức cha Tiệm ngài cũng tếu một cây đấy, «  chuyện xưa tích cũ » đức thầy nhiều lắm, nhất là hôm nay lại có cha Việt Châu, chủ nhiệm tờ Dân Chúa cùng đến đây, Việt Châu mà gợi hứng th́ các bạn tha hồ nghe Vít Vồ nói tiếu lâm, chắclà vui lắm.

Vừa nói dứt câu th́ đức cha Tiệm và cha Việt Châu lững thững bước vào. Tất cả khách trong pḥng nhốn nháo đứng lên chào đón ĐC và cha Việt Châu.

Đức cha từ đàng xa đă nghe thấy tiếng cười nên ngài bảo :

-Nói nhỏ nhưng mà cười to ! Cha Nho thuộc « típ » ngựi như thế.

Sau khi lần lượt bắt tay hết mọi người có mặt, Đức Cha và tất cả cùng kéo xuống thăm nhà bếp, ĐC bảo :

-Chỗ này quan trọng, họ mà đ́nh công  th́ chúng ta đói cả đấy !.

Chị Cố Minh lúc đó có mặt lên tiếng :

-Chúng con mời ĐC , các cha và các anh chị em cựu chủng sinh CV Phanxicô đến đến dùng bữa mà dám đ́nh công th́ c̣n ra thể thống ǵ nữa ! ĐC yên tâm sẽ có thức ăn đủ căng bụng.

Đức cha tiếp lời :

-Bà cố mà cho ăn căng bụng th́ nguy quá, đứt dây thung,  tuột cái quần th́ bỏ mẹ !

Mọi người cười rộ.Rồi ĐC tiếp :

-Nói đến quần th́ Bùi Chu nhiều Quần lắm !  Rồi ngài kể một dọc các loại quần : Quần Phương , Quần Cống, Quần Tṛn, Quần Vinh, Quần Liêu  v.v.

Chị Cố Minh, chủ nhà cười khúc khích nói :

-Vậy, kính thưa đức cha ở  quần nào mà ra ạ ?

Mọi người lại cười, nhưng ĐC tỉnh bơ nói :

-Quần đùi !

Mọi người lại cười lớn hơn nữa ! Cha Nho ghé Thạc tôi nói nhỏ :

-Thạc ơi, đến giờ chuyện xưa tích cũ lôi ra rồi đấy, để tí nữa ḿnh sẽ khai mào và cha Việt Châu chọc đức cha th́ tha hồ nghe chuyện xưa tích cũ cười bể bụng.

Vừa nói dứt câu, cha Nho cao hứng vỗ vào lưng tôi, đau điếng. Tôi cười ruồi, rồi cùng theo ĐC và mọi người vào bàn ăn.

Mọi người mời ĐC làm phép trước bữa ăn, ĐC đưa mắt nh́n một lượt quan sát, rồi nói :

-Vậy « Em » xin phép nhá, nhất là xin phép các « mẹ bề trên » của các bác . . .C̣n « em » th́  chả có mẹ bề trên nào cả, khoẻ ru !

Mọi người nín cười,  ĐC làm dấu, bắt đầu đọc kinh Lạy Cha trước bữa ăn như ta thường làm hàng ngày, không lễ nghi quan cách nào khác nữa.

Tô ḿ thập cẩm dể trên bàn, trước mặt mọi người, lẽ dĩ nhiên trước mặt ĐC cũng một tô ḿ tương tự. ĐC cầm dũa gắp, đảo đi đảo lại vài lần,gắp một đũa đưa vào miệng rồi quay ra hỏi :

-Chị Cố Minh cho ăn  ǵ đây ? Phở hả ?

-Dạ không, ḿ đấy ạ !

-Của ta hay của tàu ?

-Dạ của ta ạ !

-Thế hả ? sao giống món mà tôi ăn khi mới xuống phi trường thế !

Một người trong bàn tiệc hỏi :

-Món ǵ vậy dức cha ? 

ĐC không trả lời thẳng câu hỏi, thay vào đó ngài kể một hơi, khi  đến Los Angeles, chuyến máy bay đáp muộn, trong đó có các cha, thầy  đi cùng  với ĐC,  bụng ai cũng đói mà không thích ăn đồ Mỹ Mac Donald hay Fries Chicken nên lái xe ḷng ṿng kiếm hàng ăn Việt Nam ở Tiểu Saigon (Little Saigon). Đến một nhà hàng VN th́ vừa đến giờ đóng cửa, lại đi khoảng mười lăm phút đến một nhà hàng khác, thấy c̣n đèn sáng, kiếm chỗ đậu xe kéo nhau vào nhà hàng th́ ra họ bật đèn sáng  lau nhà và thu  giọn rác rưởi  để về nghỉ. Thế là chúng tôi đành mua mấy gói ḿ ăn liền về ăn tạm.

Cha Nho cười, hỏi đức cha :

-Ḿ hôm nay ngon bằng mỳ gói hôm đó không đức cha ?

-Ngon, nhưng không ngon bằng v́ hôm đó đói hơn !

Chị cố Minh :

-Đức cha che dở th́ chê mẹ nó đi c̣n nói quanh nói quẩn !

Đức cha bảo :

-Dở hơn ḿ ăn liền, v́ hôm nay bụng chưa đói mấy !

Phía bên hông bàn có người lên tiếng :

-Chờ ĐC đến lâu quá, đói thấy mẹ nên cũng thấy ngon !

Đ C lên tiếng :

-Vậy ngon dở là tuỳ ở bụng từng người !

Trên bàn ăn, có một dĩa nhiều loại trái cây, trong đó có nhiều trái nho. Đức cha chỉ ăn chừng 1/3 tô ḿ, rồi ngồi ăn nho, cứ mỗi lần ĐC lấy một trái nho trên bàn bỏ vô miệng cắn th́ nghe tiếng cha Nho kêu  « á » như đau đớn lắm. Cha Việt Châu nghe thấy vậy, lấy cùi trỏ thúc vào hông đức cha ra dấu rằng ĐC làm cha Nho đau. ĐC cười quay qua cha Nho :

-Nho đây mà ḿnh cứ cắn, thảo nào mà cha Nho đau !

Mọi người đều nh́n về phía cha Nho cười.

Cha Việt Châu kể một câu chuyện vui :

-Một hôm đức cha dâng lễ ở một nhà thờ Mỹ cho cộng đồng giáo dân Viêt Nam, người Mỹ th́ không có thói quen hôn nhẫn đức cha. Nhưng người Việt nam th́ thích hôn nhẫn Đ C nên  cứ hết người này lại tiếp theo người khác, liên tu bất tận.  Một bà Mỹ thấy nhiều người Việt Nam cứ xúm lại hôn nhẫn của đức cha như thế th́ lấy làm lạ, liền hỏi một bà Sơ người Việt Nam đứng gần đó rằng  tại sao người ta cứ hôn tay Giám mục như vậy, bà Mỹ này hỏi nhằm ngay một bà Sơ vui tính trả lời rất tếu rằng :

-Mỗi lần làm như vậy, người hôn nhẫn phải trả tiền, chứ không phải cho không biếu không đâu !

-Vậy hả, Bao nhiêu mỗi lần ?

-Giá thường là 5 đô la,  giá khuyến măi tức là giá ôn seo (on sale) chỉ c̣n có 2  đô la thôi !

-Vây bây giờ mà hôn th́ phải trả giá nào ?

-Ôn seo ! !

Bà Mỹ vui mừng,  rút tiền trong bóp, đếm đủ 2 đô la xếp lại cẩn thận nắm vào trong ḷng bàn tay, kín đáo đến gần lôi tay ĐC xuống, hôn một phát rồi dúi tiền cầm trong tay vào tay ĐC trả tiền mua một lần hôn nhẫn đức cha !

ĐC Tiệm bảo :

-Giá người nào cũng đưa 2 đô la một lần hôn nhẫn th́ ḿnh giầu to, khỏi ăn ḿ bà cố Minh.

 

Cha Nho nói :

-Chuyện xưa tích cũ ĐC c̣n nhiều lắm c̣n nhiều giờ chúng ta tha hồ nghe ! 

 

Nhưng bất ngờ có phu nhân của một thân hữu trong bọn thực khách chúng tôi, xin được phép tạm gọi là chị ÁO TRẮNG v́ hôm nay chị diện đồ trắng thật đẹp, chị xin phát biểu ư kiến :

 

-Kính thưa ĐC, các cha và quư vị quan khách, con muốn cống hiến ĐC, các cha và các vị thực khách có mặt  hôm nay, một bài hát mà con tư đặt lời lẫn nhạc ngay tại chỗ do « Đức Chúa Thánh Linh soi sáng » cống hiến   ĐC và cha các vị quan khách, vậy ĐC có cho con được phép hát không cưa ?

ĐC nói :

-Vậy hả ? xin mời chị hát !

Nói xong,  ngài quay sang phía cha Nho và tôi ngồi nói :

-Này, cha Nho coi chị Áo Trắng này c̣n ngon lành hơn cha Kim Long nhà ta nữa rồi !

Mặc kệ lời b́nh phẩm của ĐC, bà nói :

-Thưa Đức Cha, đă nhiều lần con hát giữa đám đông hàng trăm người mà con chẳng mắc cỡ ǵ, v́ Chúa Thánh Linh cho con ơn « hát  dạo » mà !

Mọi người đều cười, chị Áo Trắng coi như pha. Có tiếng người ngồi đầu bàn :

-Chị  Áo Trắng can đảm nhỉ ?

Chị Áo trắng cất giọng hát : (tác giả bài này chỉ ghi trong trí được ít câu, bạn nào muốn hát lại cứ tự đông lên bổng xuống trầm tuỳ ư cũng sẽ ra bài hát của chị Áo Trắng ngày hôm đó, những chữ trong ngoặc đơn là lời chua thêm của tác giả hay lời nói của những người có mặt trong buổi tiếp tân) Chị lấy giọng rồi hát như sau :

-« Hôm nay là ngày 17 tháng 11 năm hai ngàn linh ba  tại Houston, chúng con được diễm phúc gặp đức cha Hoàng Văn Tiệm là do ơn của Đức Chúa Thánh Thần (có tiếng của ĐC Tiệm nói Gớm lại suy tôn cá nhân) nên chúng con họp nhau tại nhà ông bà cố Đặng Văn Minh. Lạy Chúa xin dổ ơn lành xuống cho ĐC và các cha Việt Châu và Đỗ Duy Nho cùng các quư vị hiên diên nơi đây được muôn ơn lành hồn xác. Chúng con cám tạ ơn Chúa v́ bao ơn lành chúa đă ban cho ĐC Hoàng Văn Tiệm xin chúa giữ ǵn ĐC và cho ĐC được sống đến muôn đời AMEN

Chị Áo Trắng ngân nga dài ḍng lắm cơ ! Khi chị vừa dứt triếng Amen, mọi người vỗ tay để khích lệ. Đức cha Tiệm hỏi xỏ :

-Bây giờ chị hát lại cho tôi nguyên văn bài chị vừa hát cho tôi nghe nào !

-Con  chịu thôi, con đă bảo là con hát do ơn Chúa Thánh Linh soi sáng lúc đó rồi sau đó th́ quên liền !

Đức cha, cha Việt Châu cười, c̣n cha Nho ngồi cạnh tôi c̣n cười to hơn nữa, cha Nho c̣n vỗ một cái mạnh vào đùi tôi đau điếng, rồi nói nhỏ vào tai tôi :

-Ḿnh thấy cậu chụp h́nh lúc bà xă cậu (Kim Anh), thẫn thờ nh́n sang chị Áo Trắng đang nhắm nghiền mắt say sưa hát phải không ?

ĐC Tiệm thấy cha Nho và tôi nhỏ to, ngài nói :

-Nói nhỏ mà cười lớn !

Chúng tôi cùng nh́n ĐC mà cười thật lớn !

 

Hôm nay trời Houston có mưa lớn, sau khi ăn bữa sáng này,  th́ có mục trao bao thơ, quà mừng cám ơn đức cha đă v́ t́nh nghĩa anh  em mà đối đăi với nhau như bát nước đầy, vẫn vui như thuở c̣n mài đũng quần (dài không phải quần đùi), tại Ninh Cường, Bùi Chu hay CV Phanxicô Huyên Sĩ  là những mái trường xưa thân thương với muôn vàn kỷ niệm.

 

Gần 12 giờ trưa, rời nhà  anh chị Cố Minh, mọi người kéo đi tham quan khu Bellaire, Southwest Houston và dùng cơm trưa ở nhà hàng Tây Đô.

 

Mưa  bắt đầu rồi nặng hạt dần, tôi không dám lái xe đường dài khi trời đổ mưa nên trước khi khởi hành,  tôi và Thăng Đen đă xin kiếu từ với anh Cố Minh, người quản lư kiêm trưởng ban tổ chức cuộc gặp gỡ ngày hôm nay,  để về nghỉ ngơi chứ không đi nhà hàng.

 

C̣n nhiều chuyên xưa tích cũ nữa nhưng bài đă quá dài, Xin khất các bạn vào dịp khác sẽ viết tiếp để anh chị em TG cùng đọc, chia xẻ vui buồn với nhau trong mọi hoàn cảnh trong suốt những năm tháng c̣n lại của cuối cuộc đời của chúng ta.

 

Xin Ơn Trên đổ tràn đầy trên anh em chúng ta dù ở bất cứ hoàn cảnh và địa vị nào trong xă hội cũng như giáo hội.

 

Tạ Thạc

Houston 20.11.2003