|
|
|
|
bagai
Chị Ba ghét anh Béo

,Vietnam Thành viên từ 12:24, 24/01/02
Đã được
16 người bình
chọn (4.75)
|
Than phiền
Hơn cả cụt
hứng
- Tôi mới gặp một chuyện kinh khủng. Hôm qua, cô thư ký đã
mời tôi đến nhà cô ấy để ăn mừng sinh nhật của tôi...
- Chuyện lãng mạn đây!
- Cô ấy đã mời tôi uống Martini, nghe nhạc nhẹ, rồi nói:
"Em sẽ dành cho anh một chuyện bất ngờ. Em vào phòng ngủ và 5
phút sau anh hãy vào theo. Cấm vào sớm đấy nhé!".
- M?t k?ch b?n sex?
- Khi tôi bước vào... phòng tối om. Bật điện lên thì...
- Cực kỳ ngoạn mục chứ?
- Không phải với tôi. Nấp trong đó là cả đám nhân viên của
tôi với nến, hoa, bánh gatô cùng bài hát mừng sinh nhật chết
tiệt.
- Ôi, có lẽ anh bị cụt hứng?
- So với điều tôi cảm nhận lúc đó thì cụt hứng chưa là gì!
- !?
- Bởi lúc đó trên người tôi... không còn mảnh vải nào.
Không sống nổi đến lúc đó
Ba cổ động viên đang ở trong nhà thờ cầu nguyện cho đội
bóng của mình. Người Anh hỏi:
- Chúa ơi! Bao giờ đội Anh mới lại giành được Cúp Thế giới?
- 5 năm nữa - Chúa trả lời.
- Nhưng lúc đó thì tôi chết rồi.
Người Thái hỏi:
- Chúa ơi, khi nào thì đội Thái Lan được dự vòng chung kết
Cúp Thế giới?
- 10 năm nữa - người phán.
- Thế thì lúc đó tôi cũng đã chết rồi.
Đến lượt người Việt Nam hỏi:
- Chúa ơi! Bao giờ thì Việt Nam vô địch châu Á?
Chúa buồn rầu nói:
- Lúc đó thì tôi cũng đã chết rồi.
Không ăn nhập
- Tớ nghe nói vợ cậu là họa sĩ nội thất?
- Thật bất hạnh là đúng như thế.
- Sao lại bất hạnh?
- Vì bây giờ cô ấy đang muốn ly dị tớ. Hoá ra tớ không hợp
với nội thất phòng khách cậu ạ. Cô ấy bảo trông tớ tương phản
với tấm rèm cửa sổ.
Không thể nói gì hơn
Cô giáo dặn mỗi học sinh mang theo một số đồ dùng hiện đại
trong gia đình đến lớp để minh họa cho buổi học sắp tới mang
chủ đề: "Cuộc sống hiện đại". Hôm sau, cô giáo đề nghị từng em
giới thiệu vật dụng mà mình mang theo.
Wendy mang đến máy Sony Walkman.
Kendy mang theo cái mở đồ hộp chạy điện và biểu diễn với
một hộp thịt.
- Còn Jonny, em mang gì đến vậy? - cô giáo hỏi.
- Em mang máy trợ tim của ông nội ạ!
- Thôi chết, thế ông có mắng em không?
- Không ạ, ông chỉ "ặc... ặc" hai tiếng thôi mà.
You make
my life complete ...
Gửi
lúc 04:37, 11/11/04
|
bagai
Chị Ba ghét anh Béo

,Vietnam Thành viên từ 12:24, 24/01/02
Đã được
16 người bình
chọn (4.75)
|
Bí quyết thành công
Phóng viên phỏng vấn một giám đốc có tiếng trong giới kinh
doanh:
- Xin ngài cho biết nguyên tắc nào quyết định sự thành công
của ngài?
- Tôi thành đạt nhờ hai phương châm: trung tín và khôn
ngoan. Trung tín là đã hứa làm gì thì bất kể trường hợp nào,
dù phải phá sản đi nữa, cũng vẫn cứ làm.
- Thật là một tấm gương mẫu mực cho giới kinh doanh. Thế
còn khôn ngoan là thế nào?
- Khôn ngoan thì đơn giản thôi: Đừng hứa bất kỳ điều gì
hết.
Lỡ ăn hết rồi!
Georges rủ bạn Louis đến thăm bà ngoại. Bà nhờ Georges sửa
vòi nước trong bếp. Louis ngồi ngoài phòng khách chờ, tranh
thủ nhấm nháp hết đĩa đậu phộng để trên bàn. Khi cùng bạn ra
về, Louis cảm ơn bà và phân bua:
- Cháu cảm ơn bà về đĩa đậu phộng. Cháu đã lỡ ăn hết không
chừa lại một hạt nào cho bà.
- Không sao, lúc trước nó còn là đĩa chocolate cơ đấy! Vì
không có răng, nên bà đã mút hết lớp vỏ chocolate bao quanh
hạt đậu phộng rồi.
- ?!
Cắn rứt lương tâm
Một ông chồng trên giường hấp hối, gọi vợ đến bên mình và
hỏi:
- Em ơi, anh không còn sống được nữa. Em hãy nói thật cho
anh, trong suốt thời gian chúng mình chung sống với nhau, em
đã phản bội anh bao nhiêu lần?
Chị vợ không nói gì, chỉ khóc nức nở.
Ông chồng lại hỏi :
- Thôi, em đã không muốn nói thì hãy giải thích cho anh tại
sao trong tủ của em có 3 quả trứng và 300 USD?
Chị vợ thút thít :
- Mỗi lần em phản bội anh, em lại cho vào tủ một quả trứng.
Ông chồng thở phào:
- À, thế là chỉ có 3 lần thôi ư? Còn 300 USD thì sao?
Lần này, chị vợ khóc rất to và giải thích:
- Mỗi lần trứng nhiều quá, em lại đem ra chợ bán và... em
đã tiết kiệm được 300 USD.
Nghe đến đó, ông chồng kêu to lên một tiếng và trút hơi thở
cuối cùng.
Mắc bệnh quảng cáo
Vợ dọn cơm ra.
Vợ: Ông xã ơi! Ăn cơm!
Chồng: OK!
Vợ (nũng nịu): Ăn cơm cái đã...
Chồng: ?
Có con nhưng chưa thấy... chồng
Một phụ nữ đến gặp thầy bói hoạnh hoẹ:
- Cách đây 6 năm ông bảo tôi sẽ có chồng và 6 con, đúng vậy
không?
- À... Ờ... Lá số của cô nói lên như vậy mà.
- Đúng là tôi đã có 6 đứa con, nhưng tôi hỏi ông: Phải chờ
đến bao giờ mới có chồng đây?
Sợ "dính" với bọn phường khác
Hai cán bộ kế hoạch hoá gia đình gặp nhau:
- Vận động mãi thì chả nghe, đến khi các ông chồng ở phường
mình đi thắt ống dẫn tinh thì các bà vợ cũng tranh nhau đi đặt
vòng.
- Chỉ cần một người thực hiện biện pháp hạn chế là đủ. Cần
gì phải cả hai vợ chồng nhỉ?
- Ai chả biết thế! Nhưng cậu nghĩ đàn ông ở những nơi khác
cũng thực hiện như đàn ông ở phường mình à?
Sợ lại rửng mỡ
- Hôm giỗ đầu ông cụ nhà tớ, cụ bà phản đối quyết liệt việc
đốt nhiều vàng mã...
- Chà, mẹ cậu trước đây nổi tiếng mê tín, bây giờ tiến bộ
thế kia à?
- Mẹ tớ bảo: "Gửi nhiều quá, túi rủng rỉnh, bố mày lại rửng
mỡ đi với gái chứ báu gì?".
Khoảnh khắc tinh tướng
Cuối tháng, chồng đi làm về, mặt vênh váo, hùng hổ bảo vợ:
- Bây giờ tôi hỏi cô: Cái nhà này ai làm chủ?
Cô vợ tát nhẹ vào má chồng, nựng yêu:
- Thôi đi nỡm... Tháng này có lương rồi hả!
You make
my life complete ...
Gửi
lúc 04:47, 11/11/04
|
bagai
Chị Ba ghét anh Béo

,Vietnam Thành viên từ 12:24, 24/01/02
Đã được
16 người bình
chọn (4.75)
|
Chắc cũng bị phạt
Có cô gái nuôi được con vẹt rất khôn, biết nói đủ chuyện.
Một hôm, cô gái mang con vẹt vào nhà tắm và tắm cho nó. Nhân
tiện đã ướt đồ, cô để con vẹt đứng trên giá phơi khăn rồi tắm
luôn. Con vẹt nghiêng ngó một hồi rồi cứ lải nhải:
- Thấy hết rồi nhé!... Thấy hết rồi nhé!...
Cô gái bực quá bèn vặt hết lông trên đầu nó cho chừa cái
tội nói bậy.
Vài hôm sau, ông sếp của cô gái nọ đến nhà chơi. Con vẹt
nghiêng ngó nhìn cái đầu hói của vị khách một lúc rồi rụt rè
hỏi:
- Chắc ông cũng thấy hết rồi hả?
Sợ sóc ăn mất "hạt dẻ"
Lần đầu tiên, ông bố cho cậu con trai cùng đi săn. Đến nơi,
ông ta dặn:
- Ở đây và thật yên lặng nhé, bố sẽ qua bên kia.
Vài phút sau, người bố nghe một tiếng thét lớn và chạy trở
lại bên cậu con trai:
- Chuyện gì vậy? Ta đã bảo phải thật yên lặng mà!
- Con đã rất cố gắng ạ. Lúc con rắn bò ngang chân con cũng
cố để yên, còn lúc gấu đến gần và ngửi mặt con cũng cố nín thở
không động đậy. Con chỉ hét lên khi có hai con sóc bò vào ống
quần con và bàn nhau: "Chúng ta ăn ở đây hay đem về?".
Đánh trứng từ cửa siêu thị
Anh chồng bụng đói mèm hỏi vợ vừa đi chợ về:
- Hôm nay ăn gì hả em?
- Trứng rán! - Vợ thản nhiên đáp.
- Cả tuần trứng rán rồi còn gì! Em cho anh ăn trứng luộc
đi.
- Sao không nói sớm! Em trót đánh rơi túi trứng ngay ở cửa
siêu thị rồi!
- !!!
Không lớn và mạnh như Microsoft
Ông chủ Microsoft mới tuyển được cô thư ký rất trẻ đẹp. Sau
ngày làm việc đầu tiên, ông này mời cô đi ăn tối, sau đó thì
đi "bổ túc nghiệp vụ" qua đêm. Hôm sau, đồng nghiệp hỏi cảm
tưởng của cô về ông chủ mới. Cô trả lời ngắn gọn:
- Micro and... soft.
Hỏi ngu quá!
Một bà sang nhà hàng xóm chơi, thấy trong lồng có một con
vẹt và trên mỗi chân nó là một sợi chỉ, bà ta tò mò:
- Bà buộc chân nó làm gì vậy?
- À, đây không phải là con vẹt bình thường đâu. Nếu bà giật
sợi chỉ bên phải, nó sẽ nói bằng tiếng Đức. Giật sợi chỉ bên
trái, nó sẽ nói bằng tiếng Anh.
- Thế nếu như giật cả hai dây cùng một lúc?
Con vẹt lập tức lên tiếng:
- Bà điên à? Thế thì tôi té mất còn gì!
Không thấy gì thì ổn
Tại trạm điện cao thế, chàng công nhân đang sửa chữa trên
nóc nói với anh đứng dưới đất:
- Ê! Mày có thấy 4 sợi dây đang thòng xuống không?
- Thấy rồi!
- Thấy rồi hả? Cầm lấy 2 sợi xem! Có thấy gì không?
- Hai sợi này không có vấn đề gì.
- Không sao hả? Tốt! Đừng đụng vào 2 sợi dây kia nhé, điện
cao thế sờ vào là cháy thành than đấy!
Gọi để báo tin mừng
Claude đang đọc báo thì chuông điện thoại đổ hồi. Đầu dây
kia hí hửng:
- Alô! Jean đấy hả?
- Bạn lầm rồi. Đây là số của Claude.
Năm phút sau, điện thoại reo, vẫn giọng ban nãy:
- Jean phải không?
- Đã bảo là bạn nhầm rồi. Tôi là Claude, ở đây chả có Jean
nào cả.
Đọc được vài chữ, chuông lại reo. Claude chụp lấy điện
thoại gầm lên:
- Alô!
- Claude đó hả?
- Ồ, tôi cứ tưởng lại nhầm máy...
- Bây giờ thì không, tìm được số máy của Jean rồi nhé!
Và cúp máy.
Nha sĩ đi nhổ răng
Một người đàn ông tới gặp nha sĩ. Ông ta run lập cập cố
leo lên ghế. Thấy vậy, nha sĩ an ủi ông ta:
- Ông cứ yên tâm, tôi sẽ làm thật nhanh, như kiến cắn thôi
mà...
- Thôi.. xin... xin ông khỏi mất... mất công an ủi..., tôi
cũng... là "kiến" đây.
Nó có nhiều con mái hơn tôi
Hai vợ chồng trẻ nọ đi tham quan một trang trại, người chủ
trại giới thiệu một con gà trống rất đẹp mã và nói:
- Từ sáng giờ nó đã đạp mái 10 lần rồi đó!
Người vợ quay sang chồng, hỏi giọng miệt thị:
- Nghe thấy không?
Anh này liền kéo vợ lại chỗ ông chủ trại gà và hỏi:
- Nó làm được việc ấy với một hay 10 con mái?
- Dĩ nhiên là 10 con mái rồi!
Người chồng quay sang vợ nói:
- Nghe thấy không?
Không phải thợ sơn thì "toi" rồi
Một bác sĩ mới ra trường nói với vợ bệnh nhân:
- Bà gọi cho tôi muộn quá, rất tiếc là ông nhà đang hấp
hối. Bà xem, hai bàn tay ông đã xám lại.
- Nhưng thưa bác sĩ, chồng tôi là thợ sơn, lúc nào tay ông
ta cũng như vậy!
- Ra thế, may quá - bác sĩ trẻ thở phào - nếu ông nhà không
làm nghề thợ sơn thì chắc đã chết rồi.
You make
my life complete ...
Gửi
lúc 05:05, 11/11/04
|
bagai
Chị Ba ghét anh Béo

,Vietnam Thành viên từ 12:24, 24/01/02
Đã được
16 người bình
chọn (4.75)
|
Hình phạt nhẹ nhàng nhất
Một người phạm nhiều tội lỗi khi chết phải xuống địa ngục.
Diêm vương bắt anh ta chọn một trong số 18 số hình phạt. Theo
chân quỷ sứ, phạm nhân được xem qua hết 17 tầng địa ngục, các
hình phạt rất khủng khiếp như bị nấu trong vạc dầu, cắt gân,
mổ bụng... Đến mỗi tầng anh chàng đều lắc đầu quầy quậy.
Khi đến tầng thứ 18, trông thấy có một đám phạm nhân đang
bị đứng trong một căn hầm phân ngập đến ngang lưng, anh này
mừng húm, nói với quỷ sứ:
- Thôi được. Tôi chọn hình phạt này.
Nói rồi bèn chạy tọt vào căn hầm.
Vừa lúc đó, tên quỷ sứ phụ trách căn hầm đó quát:
- Hết giờ giải lao. Tất cả hãy cắm đầu xuống!
Đã dậy sớm được rồi
John bị mất ngủ trầm trọng, cứ gần sáng mới thiếp đi, vì
thế anh hay đi làm muộn. Các loại thuốc ngủ thông thường không
có tác dụng với anh. Hôm thứ bảy, anh đi khám, bác sĩ cho một
loại thuốc ngủ cực mạnh. Tối chủ nhật, trước khi đi ngủ, John
uống thuốc rồi đặt đồng hồ báo thức cẩn thận, tự nhủ: "Ngày
mai mình nhất định không đi làm muộn nữa!". Quả nhiên lần này
anh ngủ rất ngon giấc. Khi tỉnh dậy vẫn chưa đến giờ làm. Anh
thong thả thưởng thức bữa sáng rồi tươi tỉnh đi làm. Anh đắc
chí bước vào phòng của sếp:
- Cuối cùng tôi cũng đã dậy sớm được rồi. Từ nay tôi sẽ
không đi làm muộn nữa!
- Rất tốt! - Sếp vỗ vai John mỉm cười nói - Thế hôm thứ hai
cậu đi đâu?
Xé báo mới thì phí
Một anh chàng lên xe buýt và ngồi cạnh một cô gái trông rất
dễ thương. Do sơ ý, anh ta để phát ra một tiếng "nổ" khá to.
Sau vài phút im lặng ngượng ngùng, chàng trai tìm được lý do
để dàn hoà với người đẹp:
- Cô làm ơn cho mượn tờ báo được không?
- Ồ, nó là tờ báo mới, nhưng tôi có thể cho anh... vài cái
khăn giấy.
Tưởng là kho báu
Hai chàng nông dân nói chuyện với nhau:
- Hôm qua, tôi đào mương sau vườn, lượm được ở dưới đất một
đồng tiền cổ, sau đó lại thấy một đồng, rồi tiếp một đồng
nữa...
Anh kia mắt sáng rực lên, không nén nổi tò mò:
- Chúng dẫn anh tới một kho báu?
Anh chàng thứ nhất lắc đầu:
- ... Do túi quần tôi bị thủng một lỗ.
You make
my life complete ...
Gửi
lúc 05:12, 11/11/04
|
bagai
Chị Ba ghét anh Béo

,Vietnam Thành viên từ 12:24, 24/01/02
Đã được
16 người bình
chọn (4.75)
|
cái này..ko cười..nhưng mà hay...
Giá trị của việc lắng nghe
TTO - Vào một đêm giáng sinh, một người đàn ông người Mỹ
đáp chuyến bay trễ nhất về đoàn tụ với gia đình. Người đàn ông
này đang mường tượng cảnh đoàn viên vui vẻ thì bỗng nhiên máy
bay chao đảo liên hồi.
Cơ trưởng thông báo với hành khách rằng máy bay bay vào
vùng thời tiết xấu và trúng phải một cơn bão lớn, có thể rơi
bất cứ lúc nào. Cô tiếp viên mặt trắng bệch ra, giọng run run
thông báo hành khách hãy viết di chúc cho vào một chiếc hộp
đặc biệt. Nhưng may mắn thay, ngay vào thời khắc nguy hiểm
này, với sự bình tĩnh và kinh nghiệm của tổ lái, máy bay đã hạ
cánh an toàn.
Về đến nhà, người đàn ông Mỹ này không ngừng kể cho mọi
người nghe về tai nạn và may mắn thoát chết. Thế nhưng, hình
như không ai quan tâm lắm! Ngay cả vợ và con cũng bận tâm
hưởng thụ không khí đêm Giáng sinh. Trong thoáng chốc anh phát
hiện chẳng ai chú ý lời mình nói. Cái câu chuyện thoát chết
trong gang tấc của anh và thái độ lạnh nhạt của vợ anh, của
mọi người sao cách xa thế! Trong khi vợ chuẩn bị bánh kem thì
người đàn ông lên gác và đã tự thắt cổ, để kết thúc sinh mạng
quý báu vừa thoát chết trong chuyến bay.
Mọi người trong chúng ta trong lúc buồn, sau lúc vui đều có
chung một khát vọng: Được tâm sự và được ai đó lắng nghe mình,
thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ. Vâng, nếu như người vợ biết
cách lắng nghe thì sẽ không có một kết cục bi thương như thế!
Thực ra, “học” được cách lắng nghe không chỉ biểu hiện sự quan
tâm thưong ái mà còn là “chất dầu” bôi trơn mối quan hệ đôi
bên.
You make
my life complete ...
Gửi
lúc 09:49, 13/11/04
|
bagai
Chị Ba ghét anh Béo

,Vietnam Thành viên từ 12:24, 24/01/02
Đã được
16 người bình
chọn (4.75)
|
đây nữa:
Ngôi nhà trong bóng tối
TT - Hai gia đình O’Leary và MacMillan là hàng xóm của nhau
tại một ngôi làng nhỏ. Một ngày kia, có một người đàn ông trẻ
tuổi đến làng của họ và cho biết đây là lần đầu tiên trong đời
họ sẽ được lắp hệ thống điện.
Gia đình MacMillan hăng hái hưởng ứng. Gia đình O’Learys
thì thận trọng hơn. Suy cho cùng họ đã sống trong hàng thế hệ
không cần điện mà cũng tốt thôi.
Gia đình MacMillan bắt dây điện và ổ cắm điện lên các bức
tường, treo bóng đèn... Và cuối cùng khi ngày trọng đại ấy
đến, gia đình MacMillan mời những người láng giềng, gồm cả gia
đình O’Leary, đến dự bữa tiệc đón nguồn điện. Ông MacMillan
bật công tắc. Tất cả bóng đèn lóe sáng lên - lần đầu tiên
trong căn nhà của họ.
Có tiếng kinh ngạc: “Thật tuyệt diệu làm sao!”. Một tiếng
kinh ngạc khác: “Thật bẩn thỉu làm sao!”.
Quả thật vậy. Trong ánh sáng mờ ảo lúc trước không ai để ý,
nhưng sau nhiều năm sử dụng đèn cầy, những làn khói đen của nó
đã tạo nên một lớp màng xám xịt khắp nơi: những bức tường bám
đầy bụi, màng nhện khắp các góc nhà và sàn thì đầy bụi bặm.
Gia đình O’Leary đã quyết định ngay tại đó rằng họ sẽ không
bao giờ lắp đặt điện.
Còn gia đình MacMillan thì ngay sau buổi tiệc mọi người lao
ngay vào công việc. Họ quả thật đã rất xấu hổ về căn nhà của
mình khi ánh sáng được bật lên. Chỉ trong một ngày dọn dẹp,
căn nhà của họ đã sạch sẽ hơn bao giờ hết.
Trong khi ấy gia đình O’Leary vẫn tiếp tục sống trong căn
nhà mờ ảo bẩn thỉu của mình.
Nhiều người ngày hôm nay vẫn chọn sống trong bóng tối. Họ
không muốn bất kỳ ai thấy sự dơ bẩn - những gì đang thật sự
xảy ra trong đời sống của họ. Đôi lúc ngay chính bản thân mình
họ cũng không muốn nhìn thấy điều đó. Họ lẩn tránh ánh sáng
bởi e sợ rằng họ sẽ nhìn thấy sự thật và bị buộc phải làm sạch
những hành động của mình.
You make
my life complete ...
Gửi
lúc 11:44, 13/11/04
|
thatwhy
...Để không còn thấy tháng ngày mênh
mông.

,Vietnam Thành viên từ 00:46, 03/04/02
Đã được
132 người bình
chọn (4.59)
|
Góp vui với b Ba Gai :p
Giết người là có tội !!! Miêu tả cảnh giết người không có
tội!!!
Người ta dùng thời gian để kiếm tiền... rồi lại dùng tiền
để đốt thời gian
Một người vợ tốt là một người vợ biết tha thứ cho chồng
khi... cô ta sai
Người phụ nữ sẽ nói những lời cuối cùng của một cuộc cãi
vã. Những gì người đàn ông nói sau đó là sự bắt đầu một cuộc
cãi vã mới.
Trong cuộc sống, có những thứ to lớn hơn tiền. Như hoá đơn
tính tiền chẳng hạn.
Chúng ta hay nói quá nhiều về bản thân. Đừng làm như thế.
Người khác sẽ làm điều đó khi chúng ta đi chỗ khác.
Khoa học đã khẳng định: sau lưng người đàn ông thành công
luôn có bóng dáng người đàn ba`!! Ý họ muốn nói rằng sau lưng
người đàn ông thất bại luôn có 1 người đàn bà thật sự!!!
Khi yêu, người ta thề sống chết có nhau!!! khi không còn
yêu, chúng nó thề sống chết ......với nhau!!!!
Tại các buổi tiệc thường có 2 loại người: người muốn về sớm
và người muốn về trể. Ðiều rắc rối là 2 loại người này thường
kết hôn với nhau.
Chép lại từ 1 quyển sách là đạo văn. Chép lại từ nhiều cuốn
sách là nghiên cứu sâu rộng.
Ai cũng giữ lời hứa nếu họ còn nhớ mình đã hứa những gì.
Ca " rao " có câu:
Vạn sự khởi đầu nan. Gian nan bắt đầu nản
Không mày, đố thầy dạy ai.
Thuận vợ thuận chồng, con đông mệt quá!!
Trèo cao ngã đau. Trèo thấp ngã... cũng đau.
Nhà sạch thì mát. Bát sạch tốn xà bông.
Một con ngựa đau, cả tàu... được ăn thêm cỏ.
Ăn trông nồi, ngồi trông người bên cạnh
Qua cầu ngả nón trông cầu, cầu bao nhiêu nhịp tốn xăng dầu
bấy nhiêu
Bầu ơi thương lấy bí cùng... Mai sau có lúc nấu chung 1
nồi.
Còn bây giờ thanh niên ta nói ....
Xăng có thể cạn, lốp có thể mòn, nhưng số máy, số khung thì
không hề thay đổi.
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng,
nằm trong vùng phủ phê, và nằm cạnh một thuê bao khác.
Yêu nhau không phải là cùng nhìn nhau, mà cùng nhìn về phía
xe 2 đứa.(đang dựng ở gốc cây, kẻo chúng nó chỉa mất.)
Để có một bữa ăn ngon, bạn hãy xem thật nhiều chương trình
dạy nấu ăn trên tivi, tham khảo thật nhiều sách dạy nấu ăn, và
sau đó cùng cả nhà đi ăn nhà hàng.
Để có sắc đẹp như ý mà không tốn tiền đi thẩm mỹ viện? Dễ
thôi, hãy luôn nghĩ về điều đó, chắc chắn bạn sẽ được toại
nguyện trong mơ.
Bạn có biết ai là người mà bạn ghét nhất và căm thù nhất
không? Đó chính là kẻ thù của bạn.
Chết vì yêu là điều vĩ đại !! Yêu mà chết: vừa dại vừa
ngu!!!
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở Cưới nhau về tắt thở càng
nhanh
Học cho lắm, tắm cũng... vậy!
Tiền không thành vấn đề , nhưng vấn đề là không có tiền!
---------------------------------------------
Có thể rồi tất cả chẳng bình yên Bởi biển hiền hòa cũng
vẫn còn bão tố Nhưng nỗi nhớ không thể nào ngăn được Sẽ
chảy thành dòng sông trôi vu vơ.
Gửi
lúc 23:09, 13/11/04
|
bagai
Chị Ba ghét anh Béo

,Vietnam Thành viên từ 12:24, 24/01/02
Đã được
16 người bình
chọn (4.75)
|
Sẵn sàng trả giá
TTO - Khi vợ tôi Mary Anna và tôi mở một tiệm hớt tóc
Greenspoint Mall cách đây 13 năm, có một anh chàng người Trung
Quốc thường ghé lại mỗi ngày mời chúng tôi mua bánh rán. Anh
ta nói tiếng Anh khó khăn, nhưng lúc nào cũng thân thiện và
chỉ qua nụ cười và dấu hiệu, chúng tôi đã hiểu nhau. Tên anh
là Khang.
Suốt ngày Khang làm việc tại lò bánh mì và khi đêm xuống
anh cùng vợ nghe băng để học Anh văn. Sau đó tôi biết rằng họ
ngủ trên những tấm bao bố đầy mạt cưa trên nền nhà trong phòng
phía sau lò bánh mì.
Trước đây, khi rời Trung Quốc đến Philippines, Khang đã
phát triển thành công công nghiệp đánh bắt cá ở Philippines,
nhưng vì tin người, nên anh đã mất tất cả tài sản. Rồi được
người bạn giúp đỡ, anh sang Mỹ để tìm một cơ hội cho mình.
Nhưng trên đường đến Mỹ, Khang bỗng trở nên chán nản và
quẫn trí vì thấy rằng phải làm lại từ đầu mọi thứ. Vợ anh ta
kể lại rằng đã phát hiện anh đứng cạnh lan can tàu sắp lao đầu
xuống biển. "Anh Khang", cô gọi anh, "Nếu anh nhảy xuống, em
sẽ ra sao đây? Tụi mình đã sát cánh bên nhau và trải qua nhiều
sóng gió. Mình có thể vượt qua mọi thứ với nhau mà". Đó chính
là tất cả sự động viên mà Khang cần.
Khi hai vợ chồng họ đến Houston năm 1972, họ không có nhà
cửa và không biết lấy một chữ tiếng Anh. Ở Trung Quốc, các
hàng xóm láng giềng giúp đỡ lẫn nhau, và vợ chồng Khang tìm
thấy chỗ ở khá thoải mái trong căn phòng phía sau lò bánh mì
của người anh họ ở Greenspoint Mall. Tiệm cắt tóc của chúng
tôi chỉ cách đó vài trăm dặmt.
Bây giờ, như họ nói, đây là vài "thông điệp" của câu chuyện
này:
Người anh họ cho vợ chồng Khang làm việc trong xưởng bánh.
Trừ các khoảng thuế, Khang được 175 đô la mỗi tuần, còn vợ anh
được 125 đô la. Thu nhập cả năm của họ là 15.600 đô la. Hơn
nữa, anh họ của Khang đè nghị sẽ bán cho họ lò bánh mì khi nào
họ có đủ 30.000 đô la để trả một phần. Người anh họ sẽ chịu
phần còn lại là 90.000 đô la.
Đây là những gì mà vợ chồng Khang đã làm:
Mặc dù thu nhập mỗi tuần là 300 đô la, họ quyết định vẫn
tiếp tụcở trong căn phòng đó. Họ tắm rửa bằng miếng bọt biển
suốt hai năm trong nhà vệ sinh của khu thị tứ. Trong hai năm,
thực phẩm hàng ngày của họ là các loại bánh mì.Và mỗi năm đó
họ chỉ tiêu tốn có 600 đô la, dành dụm được 30.000 đô la để
trả tiền cho lo bánh mì.
Sau này Khang giải thích vì sao họ làm như thế, "Nếu chúng
tôi thuê một căn hộ, mà chúng tôi chỉ có 300 đô la mỗi tuần,
chúng tôi phải trả tiền thuê nhà. Dĩ nhiên kế đến là phải mua
nội thất. Sau nữa là phương tiện di chuyển để đi làm, có nghĩa
là phải mua ôtô. Rồi phải mua xăng dầu cho chiếc xe và bảo
hiểm nữa chứ. Rồi có lẽ chúng tôi muốn đi dạo đây đó với chiếc
xe, thế là phải mua quần áo và những vật dụng khác. Vì thế tôi
biết nếu chúng tôi có căn hộ đó, chúng tôi không bao giờ dành
dụm dược 30.000 đô la”.
Bây giờ, nếu bạn nghĩ bạn đã biết những chuyện về Khang,
vẫn còn nữa, để tôi kể cho bạn: Sau khi vợ chồng họ để dành
được 30.000 đô la và mua lại lò bánh mì, Khang lại bàn với vợ
một lần nữa. Họ vẫn còn nợ người anh họ 90.000 đô la, và họ
vẫn tiếp tục sống trong căn hộ đó một năm nữa.
Tôi tự hào cho các bạn biết rằng trong một năm, người bạn
và cũng người thầy của tôi, Khang và vợ đã tiết kiệm từng đồng
xu lợi nhuận của việc kinh doanh, trả hết món nợ 90.000 đô la,
và chỉ trong ba năm, họ đã hoàn toàn sở hữu một cơ sở kinh
doanh có lợi nhuận cực lớn.
Đến khi đó, Khang mới dọn ra ngoài và mua cho họ căn hộ đắt
tiền. Đến hôm nay, họ vẫn tiếp tục dành dụm và sống cực kì
tiết kiệm bằng thu nhập của họ, dĩ nhiên là trả tiền mặt cho
bất kì món hàng nào.
Bạn có nghĩ Khang là tỉ phú ngày nay không? Tôi hạnh phúc
khi nói với bạn rằng, nhiều khi là thế đấy.
You make
my life complete ...
Gửi
lúc 05:23, 14/11/04
|
|
| |
|
|
|
Các chủ đề liên quan |
|
|
|
Đề
nghị các bạn tuân thủ qui định của
diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn
đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài
vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.
| |
|
| |