Bức Thư
Tình
Trước khi từ giã cõi đời
ông ngoại đưa cho bà ngoại tôi một bức
thư đã cũ và dặn sau khi ông mất bà mới
được mở ra xem nếu không ông sẽ chịu
tội bị đày xuống địa ngục
.
Sau khi ông qua đời, bà ngoại không hề xem qua
bức thư mà trịnh trọng đặt
nó xuống dưới lọ tro hài cốt của ông. Và bà cứ để nó đấy suốt ba
năm dài. Ba năm ấy ngoại đã già, răng
đã rụng, mắt đã hoa và vẫn luôn nhắc đi
nhắc lại : " Ông mất rồi
tôi còn xem nó làm gì nữa?" .
Trong một đêm trời đầy sao, trăng sáng
vằng vặc, nằm trên giường thở khó
nhọc, ngoại kêu tôi lấy bức thư
ra đọc cho ngoại nghe.
" Nha
Nhi
Anh về rồi nhưng phải đi ngay, lần
này ra đi có lẽ sẽ không bao giờ quay trở
lại nữa. Cuối cùng thì anh cũng được
đánh nhau bằng dao thật, súng thật với bọn
phát xít rồi. Trước khi lên tiền
tuyến họ cho mỗi người được
nghỉ phép 4, 5 ngày để về thăm người
thân. Anh đâu còn người thân nào ngoài
em. Nha Nhi !
Anh vẫn còn nhớ 3 năm trước, khi
những người lính hành quân qua đây, anh muốn
đi cùng họ, em gói 1 bọc lương khô và tiễn anh
đến tận cuối thôn, trên đường đi em
chỉ cúi đầu rơi lệ. Mãi đến khi anh cùng
họ đã đi được khá xa rồi em mới chạy
đuổi theo, kéo vạt áo anh, nói với anh
:" Em chờ anh!" .
Ba năm ở trong lính anh vừa đánh giặc,
vừa nhớ em. Ngày anh nhớ em, đêm mơ thấy em,
chỉ mong thắng giặc để cưới em làm
vợ. Khi về đến đầu thôn,
anh gặp ngay Duyệt Tử, anh ấy nhìn anh kinh ngạc
hỏi, anh vẫn còn sống sao. Một
lúc sau anh ấy mới nói rằng em đã kết hôn
với anh ấy rồi. Anh thật sự rất
muốn đánh em, nhưng anh còn có thể trách ai đây,
đây là do bọn giặc hại chúng ta. Anh không trách em, Nha
Nhi, thật đấy, một chút cũng không, anh chỉ
muốn nhìn em 1 lần nữa rồi chết cũng không
ân hận !
Duyệt Tử là người tốt, anh ấy
dẫn anh đến nhà hai người. Ngôi nhà rất
sạch sẽ, ngoài cổng có trồng một cây dành dành,
đúng là em trồng rồi. Chăn màn trong nhà
được gấp rất gọn gàng, bếp núc
cũng rất sạch sẽ. Duyệt Tử nói, em đi
làm ngoài đồng. Anh nhìn mọi thứ trong nhà em mà anh
muốn rơi nước mắt, tất cả giống 1
gia đình anh đã tưởng tượng cùng em xây
dựng sau khi thắng giặc.
Anh phải đi rồi, Duyệt Tử bảo anh
nên ngồi thêm một chút nữa, anh nói không có thời gian,
thực ra, anh sợ em nhìn thấy anh, khiến em đau
lòng. Khi đến cuối thôn, anh đã nhìn thấy em
ở rất xa, anh nhìn mãi, nhìn mãi, lệ tràn hai bờ mi.
Nha Nhi, anh phải đi rồi nhưng anh muốn cho
em biết rằng anh vẫn còn sống, vẫn yêu em. Anh
viết thư này ở cuối thôn,
chuẩn bị gởi cho em, nhưng nếu anh không về
nữa thì chẳng phải là anh đã hại em rồi sao?
Nếu anh biết cuộc sống của em
không hạnh phúc thì dù dưới địa ngục anh
cũng không thể yên lòng. Anh đưa bức thư này cho Duyệt Tử và dặn anh
ấy chỉ khi nào nghe tin anh chết mới
được giao thư cho em. Duyệt Tử là
người tốt, anh ấy đã đồng ý.
Nha Nhi, anh chỉ mong một ngày nào đó, khi anh đã
vĩnh viễn ra đi, em được biết rằng
anh vẫi mãi nhớ em, yêu em, muốn cưới em.
Anh đi đây.
Đừng trách Duyệt Tử vì anh đã ép
anh ấy.
Mùa thu 1940
Anh Sơn của em"
Đọc xong bức thư, nhìn ngoại đang
thở khó nhọc, tôi nghẹn ngào không nói lên lời.
Ngoại chỉ lẩm nhẩm với chút sức lực
cuối cùng :" Anh ấy không chết,
anh ấy không chết..."
Tôi định bỏ thư vào phong bì thì bỗng nhìn
thấy hàng chữ nhỏ đằng sau :" Mẹ nó
đừng trách tôi, tôi đã thề rồi. Hiện
giờ anh Sơn ở Bắc Kinh, vẫn còn độc
thân, anh ấy vẫn còn sống. Tôi muốn
nói cho mình biết nhưng anh ấy không cho. Mình ! Tôi xin lỗi" .
Ngoại ra đi rất thanh thản, trước khi
ra đi ngoại còn nói với chúng tôi :"
Cháu có hai ông ngoại đấy !" .
Hải Ninh
--Michelle(st)--