Nhiều người khi
luận bàn về tuổi thọ của đời
người và từng tính cách khác nhau của từng
lứa tuổi, thường viện dẫn câu nói mà họ
cho rằng của Khổng Tử: "Tam thập nhi
lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngủ thập
tri thiên mệnh, lục thập nhi nhĩ thuận, thất thập cổ
lai hi".
Quả Khổng Từ, qua
"Luận ngữ" có bàn đến vấn đề
này, nhưng câu nói không què quặt như câu trên. Nói như
trên, không những đă "đầu Ngô, ḿnh Sở",
đem râu ông nọ đặt cằm bà kia mà thậm chí c̣n
thiếu đầu, thiếu đuôi. Câu nói của
Khổng Tử mà học tṛ ông ghi lại trong Luận
ngữ nguyên văn như sau:
Ngô
thập hữu ngũ nhi chí vu học, tam thập nhi
lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập
nhi tri thiên mệnh, lục thập nhi nhĩ thuận,
thất thập nhi ṭng tâm sở dục bất du
củ"
Nghĩa là: "Ta mười
lăm tuổi để hết tâm trí vào việc học,
ba mươi tuổi kiến thức đă vững vàng,
bốn mươi tuổi không nghi hoặc điều ǵ, năm
mươi tuổi biết mệnh trời, sáu mươi
tuổi nghe lời người là hiểu được ,
bẩy mươi tuổi
muốn điều ǵ là tùy tâm ḿnh mà không vượt ra khuôn
phép, quy củ".
Câu: "Người
đời bẩy mươi tuổi xưa nay hiếm
(nhận sinh thất thập cổ lai hi) là câu thứ
tư của bài thứ hai, tên Khúc Giang (nhị thư) của Thi hào Đổ Phủ.
Ông Đổ tả cảnh chiều chiều, sau khi từ
cơ quan về, thường hay ghé quán rượu bên sông
Khúc Giang, đem áo cầm thế lấy tiền uống
rượu. Ông cho rằng uống rượu chịu,
mắc nợ rượu th́ ở nơi nào cũng có.
Người sống ở đời ít có ai sống
thọ đến 70 tuổi, vậy hăy cùng nhau tạm vui
cho thỏa, đừng có phụ phàng.
Xin
chép nguyên văn bài thứ hai của Khúc Giang (nhị
thư):
Triều
hồi nhật nhật điểm xuân y
Mỗi
nhật giang đều tận tuư quy
Tửu
trái tầm thường hành xử hửu
Nhân
sinh thất thập cổ lai hi
Xuyên
hoa giáp điệm thâm thâm hiện
Truyền
ngữ phong quang cộng lưu chuyển
Tạm
thời tương thưởng mạc tương vi.

Tản
Đà dịch:
Khỏi
vệ vua ra cố áo hoài
Bên sông say khướt, tối lần mai
Nợ tiền mua rượu đâu không
thế?
Sống bảy mươi năm đă
mấy người?
Bươm bướm luốn hoa phơ
phất lượn
Nhắn cho quang cảnh thường thay
đổi
Tạm chút chơi xuân kẻo nữa hoài
Xem
thế, ta thấy trong lời Khổng Tử không thể
nào có thơ của Đổ Phủ, chỉ là do cái đà
"ngủ thập, lục thập mà người ta đă
ghép thêm cái "thất thập" của họ Đổ
vào và nói thọ "bảy mươi là chuyện hiếm
chứ không nói rằng đến tuổi bảy
mươi th́ sẽ như thế nào?
Trở lại với cụ
Khổng, ta thấy đây chỉ là nhận xét riêng của
cụ về từng cấp độ khác nhau của
tuổi tác và cụ nói là nói về ḿnh với tư cách
của một con người của thời Xuân Thu,
của một vị "Vạn thế sư
biểu". Thời của cụ, tuổi thọ trung
b́nh là 40,50. Thời của chúng ta đă khác xa, có
người sống đến 80,90, thậm chí 105 tủôi
hoặc 110 tuổi. Cho nên Khổng Tử dừng lại
ngang tuổi 70 mà không nói ti61p là đến 80, 90 tuổi th́ tính cách của con người
sẽ như thế nào. Riêng cụ sinh năm 551 mất
năm 479 trướng Công nguyên, thọ 72 tuổi, cho nên
cụ không bàn thêm là phải. Về cái khoản "Nhi
nhĩ thuận" th́ "nghe ǵ hiểu nấy" c̣n bao
hàm cái ư đến tuổi 60 cụ đă chín chắn
lắm rồi nên lời phải, lời trái ǵ cụ nghe
cũng lọt tai. Nghe để b́nh tĩnh suy gẫm,
gạn đục khơi trong, để phát hiện ra
nghĩa lư hay đẹp chứ không như người
thườong hể nghe lời trái tai là đă vội
nổi sùng!
Về câu: "Ngũ thập
tri thiên mệnh" có sách giảng là "biết rơ
những quy luật nhiệm mầu của tạo hóa".
Phải đợi đến 50 tuổi mới biết
điều đó e có "hơi bị muộn màng lắm
không, trong khi từ tuổi 40, Khổng Tử đă không c̣n
nghi hoặc điều ǵ nữa, tức là đă nắm
vững mọi lẽ. Thực tế cho biết, năm 50
tuổi Khồng Tử mới ra làm quan. Chỉ trong
một thời gian ngắn, v́ bất đồng chính
kiến vời Lỗ Hầu, ông xin từ quan và cùng
học tṛ di chu du liệt quốc. Đến đây ông
cũng không được trọng dụng nên Khổng
Tử biết rằng Trời không cho ông thành công trên
đường chính trị mà muốn ông là một hiền
triết, một nhà giáo dục. Bèn lui về mở
trường dạy học, trước tác sách vở, san
định kinh điển, người ở các nơi
theo học với ông rất đông, có đến 3000 môn
sinh, trong đó có 72 người được gọi là
người hiền. Bản thân Khổng Tử
được tôn là "Vạn thế sư biểu"
từ là ông "thầy của vạn đời".
Khổng Tử rất tôn kính "mệnh trời". Ông
từng nói: "Quân tử có ba điều sợ, sợ
mệnh đời, sợ các bậc đại nhân, sợ
những lời nói của thánh nhân".
Rốt lại, câu ṇi mà chúng
ta đang xét là lời của Khổng Tử tự nói
về ḿnh, khởi đầu với chữ Ta (ta
mười lăm tuổi . . .) chứ không phải là
tiêu chuẩn đặt ra cho
mọi người noi theo. Mà noi sao được khi
mỗi ngừoi mỗi cá tính, mỗi hoàn cảnh, thêm
nữa mỗi thời mỗi khác, thời điện
tử đâu phải là thời Xuân Thu!