Trên Quang Minh đỉnh, Vô Kỵ thấy bóng dáng của một tên sư trọc đầu ẩn hiện lén lút trên một căn lầu th́ chàng liền phóng người theo dơi.
Vô Kỵ nhẩy lên
từng lầu thứ hai rồi từ từ đẩy cửa bước vào. Chàng thấy ḿnh
đúng trước một dẫy hành lang vắng lặng, pḥng ốc liên tiếp, im
ĺm. Chàng liền nhẹ nhàng bước dọc theo dẫy pḥng, cố nghe
ngóng, ḍ xét động tĩnh chung quanh. Đi quanh co, ngoắt ngéo
một lúc, Vô Kỵ vẫn không ḍ ra manh mối ǵ cả. Bốn bề lặng im,
vắng vẻ, chỉ có một ḿnh chàng đang ḷ ḍ đi qua những pḥng
rộng lớn không bóng người. Bỗng nhiên chàng nghe có tiếng bàn
ghế rớt đổ lỏng chỏng, rồi h́nh như có tiếng người rên la đau
đớn. Khi biết là những tiếng động đó phát xuất từ từng dưới,
Vô Kỵ liến phóng người xuống lầu. Đứng trước một căn pḥng,
cánh cửa to lớn đóng chặt, chàng nghe tiếng một người nói lên,
phát ra sau cánh cửa:
- Thành Khôn, mi ra tay lén lút đả thương chúng ta một cách đê
tiện như vậy, Dương Tiêu này nhất định không để mi thoát khỏi
Quang Minh Đỉnh này đâu.
Vô Kỵ liền nh́n lên, thấy trên vách tường cao có những viên
gạch hoa với những lỗ nhỏ thông vào phía trong, chàng bèn nhẹ
nhàng bám người lên mà nh́n vào. Vô Kỵ thấy đứng ở giữa nhà là
một người to lớn, trọc đầu, mặc áo thụng xám, đứng xoay lưng
về hướng ḿnh. Chàng nhận ra ngay đó là tên sư trọc đầu mà
chàng đă thấy ẩn núp ở ngoài. Trước mặt tên ḥa thượng là
Dương Tiêu, dáng điệu mệt mỏi, đang ngồi trên một chiếc ghế
lớn, c̣n Nhất Tiếu th́ đang ngồi xếp bằng vận công ở dưới đất,
mặt xanh lè, và nằm ngổn ngang là năm người nữa, chắc là Ngũ
Tảng Nhân, mặt mũi nhăn nhó, hơi thở kḥ khè. Hiển nhiên là
mọi người, theo như lời của Dương Tiêu, đều bị tên ḥa thượng
ra tay đánh lén, mang thương tích hết cả rồi. Thành Khôn, tên
sư trọc đầu, đứng chống nạnh, cười hề hề:
- Được, ngươi cứ tha hồ nói bảnh đi. Các ngươi đă được nếm mùi
Nhất Âm chỉ của ta th́ chỉ trong ṿng một hai ngày thôi là đi
chầu diêm vương hết.
Dương Tiêu mím môi, nh́n Thành Khôn với con mắt căm tức:
- Bao nhiêu năm nay ta không thấy mi, bây giờ bỗng nhiên mi
xuất hiện đánh lén chúng ta như vậy, thử hỏi có đáng mặt anh
hùng hay không?
Thành Khôn cười ha hả:
- Trên đời này cứ dựa vào tiếng anh hùng th́ sao làm được việc
lớn? Ta nói thật cho ngươi biết, tuy ta không ra mặt, nhưng
những việc ǵ xẩy ra trong Ma giáo là ta biết hết. Mộng của ta
là làm sao phá tan Minh giáo, cho nó không c̣n có chỗ đứng
trên giang hồ nữa.
Dương Tiêu nhăn mặt hỏi:
- Minh giáo chúng ta có làm ǵ gia hại tới mi đâu mà mi oán
hờn chúng ta như vậy?
Thành Khôn cười trả lời:
- Thôi được, trước khi các ngươi chết, ta nói cho các ngươi
biết tiền căn tại sao ta oán ghét Ma giáo cũng không sao, để
có xuống địa ngục th́ cũng không c̣n giận ta nữa. Lần cuối
cùng các ngươi thấy ta là lúc Dương Phá Thiên, giáo chủ các
ngươi, làm đám cưới có mời ta dự lễ. Hôm đó ta làm ra vẻ tươi
cười nhưng thật ra trong ḷng ta đau đớn vô cùng v́ Dương phu
nhân chính là sư muội của ta. Hai chúng ta thương yêu nhau,
nhưng rồi nàng v́ ham danh vọng nên nhận lấy tên Phá Thiên để
làm giáo chủ phu nhân, bỏ rơi ta. Tuy vậy, sau đó, mặc dù đă
có chồng rồi, nàng vẫn say mê ta, lén lút tự t́nh với ta trong
bao nhiêu năm, trên Quang Minh đỉnh này, không một ai biết.
Dương Tiêu trợn mắt chỉ vào mặt Thành Khôn:
- Mi đừng nói láo! Mi…
Thành Khôn ngửng mặt lên, cười dài:
- Ngươi tin hay không th́ không can ǵ đến ta. Này Dương Tả sứ,
ta nói cho ngươi hay, ngươi có biết là ta đă lên Quang Minh
đỉnh ăn nằm với giáo chủ phu nhân của ngươi cả trăm lần, đụ
đéo mê tơi, ái ân khắp chốn, không ngang cùng ngơ hẻm nào mà
ta không biết. Hà, hà, nàng đă đưa đón, bao che cho ta trong
suốt thời gian đó; trong lúc ta say mê hưởng thụ người đẹp th́
các ngươi cứ phải cun cút cung phụng hai ta. Thật đă đời!
Dương Tiêu và quần hùng Minh Giáo nghe Thành Khôn ba hoa nói
năng, nước miếng văng tung tóe, th́ tức giận đỏ mặt tía tai.
Nhưng ai cũng công nhận là hắn nói không ngoa, không thể dựng
đứng lên một chuyện động trời như vậy được. Rồi mặt Thành Khôn
bỗng nhiên sa sầm lại:
- Nhưng lần hẹn ḥ cuối cùng, sau khi làm t́nh xong, nàng tự
dưng đổi tính, nói là không muốn gặp ta nữa, phải trở lại với
chồng. Ta năn nỉ, khuyên can thế nào nàng cũng không nghe. Từ
đó ta không c̣n có dịp gặp nàng nữa, v́ thế ta căm giận tự thề
là nếu ta c̣n chút hơi thở nào th́ ta sẽ t́m mọi cách phá tan
Minh giáo.
Thành Khôn mím môi lại, nói tiếp:
- Một điều nữa, các ngươi không biết là Tạ Tốn, một trong Tứ
Đại Pháp Vương, chính là đệ tử của ta. Ta bèn giả bộ uống rượu
say, hăm hiếp vợ hắn rồi giết chết cả gia đ́nh hắn làm hắn nổi
điên lên giết người bừa băi khiến cả giang hồ ai mà không oán
ghét Ma giáo của các ngươi. Hà, hà, đồ đệ thương yêu của ta đă
giúp ta làm nên việc lớn! Hà…hà…
Nghe Thành Khôn kể chuyện long trời lở đất như vậy, với một
giọng điệu hết sức ngang nhiên, tự măn, Vô Kỵ tức giận vô cùng.
Hóa ra cơn điên của nghĩa phụ ḿnh là do tên Thành Khôn này cố
ư gây ra mà thôi. Tạ Tốn bây giờ mù ḷa, cô đơn trên hoang đảo,
thân bại danh liệt cũng tại một tay Thành Khôn xếp đặt từ đầu
hết.
Nhất Tiếu liền lên tiếng thều thào hỏi Thành Khôn:
- Vậy sao bây giờ mi lại trở thành một ḥa thượng?
Thành Khôn cười khịt một tiếng:
- Đó cũng là một kế để ta phá hại Ma giáo các ngươi đó. Khi
thấy Tạ Tốn t́m kiếm ta để trả thù mà không được rồi hắn nổi
điên lên chém giết bừa băi, ta giả bộ vái Không Kiến thần tăng
của Thiếu Lâm làm sư phụ, rồi van xin ông ta đứng ra ḥa giải.
Không Kiến ngu ngơ, tin người, nhận ta làm đệ tử, truyền cho
ta Cửu Dương Công, rồi đồng ư giúp ta hóa giải cơn thù. Nhưng
y từ bi quá đỗi nên bị trúng kế của Tạ Tốn mà vong mạng. Thật
là hơn cả sự mong ước của ta nữa -- học được môn Cửu Dương
thần công và giá họa cho Ma giáo. Bởi v́ Tạ Tốn giết Không
Kiến gây vạ lớn trong giang hồ làm anh hùng oán giận, Ma giáo
bị tẩy chay, ghét bỏ.
Dương Tiêu ngắt lời Thành Khôn:
- Mi là đệ tử của Không Kiến thần tăng, phải thuộc vào hàng
chữ Viên. Vậy th́ mi là Viên ǵ?
- Viên Chân chính thị là ta!
Nghe Thành Khôn tự xưng ḿnh là Viên Chân, Vô Kỵ liền nhớ tới
lúc xưa c̣n nhỏ, ḿnh bị Huyền Minh thần chưởng đánh vào lưng
chữa không được, Trương Tam Phong phải đem ḿnh lên chùa Thiếu
Lâm, trao đổi vơ công để chữa bệnh cho ḿnh. Chàng được một vị
ḥa thượng tên là Viên Chân, cách một bức vách, truyền khẩu
quyết của Cửu Dương công cho ḿnh tập. Khi hắn biết ḿnh bị
khí âm hàn hành hạ, Viên Chân c̣n giả bộ làm phước, phá thủng
một lỗ, đưa tay qua vách tường để đả thông bát mạch kinh kỳ
của ḿnh, nhưng thật ra là để khí độc xâm nhập vào lục phủ ngũ
tạng, hại ḿnh đến không thể chữa bệnh được nữa, chỉ chờ chết.
Nghĩ tới đó, Vô Kỵ mới biết Thành Khôn, hay là Viên Chân cũng
thế, là một tên thâm hiểm, âm độc vô cùng.
Nhất Tiếu lờ đờ lên tiếng:
- Thành Khôn, mi nghĩ mi có đủ tài cán để rời khỏi Quang Minh
đỉnh này hay sao?
Thành Khôn nhếch mép:
- Bức Vương, ta theo dơi ngươi mấy ngày nay rồi mà mi đâu có
biết. Nếu ngươi tưởng là sẽ có người đến cứu th́ ngươi lầm rồi
đó. Hai thằng đệ tử của ngươi hôm nay ta đă cho đi chầu ông bà
chúng nó rồi. Chẳng mấy chốc thầy tṛ mi cũng tái họp với nhau
mà thôi.
Rồi hắn chỉ vào Dương Tiêu và các người:
- Hôm nay là ngày tàn của các ngươi và cũng là ngày tàn của Ma
giáo. Sáu đại môn phái đang tiến tới Quang Minh đỉnh để tận
diệt bọn ngươi. Ta đă ra tay trước, đả thương các ngươi rồi,
th́ sau đó công việc tru diệt Ma giáo và đồng đảng chỉ là một
chuyện dễ dàng như cơm bữa.
Nói xong, Thành Khôn ngửng mặt lên mà cười dài, tự măn.
Bất chợt cánh cửa bên hông bật mở, một nàng con gái bước vào,
thấy cảnh người ngợm đứng nằm ngổn ngang th́ la lên:
- Cha! Có chuyện ǵ vậy? Hoà thượng kia, ngươi là ai?
Dương Tiêu thấy con gái ḿnh, Bất Hối, xuất hiện, bèn nhẩy tới
chắn ngang người nàng mà nói thật nhanh:
- Bất Hối, con chạy đi! đừng lí ǵ tới việc trong pḥng này
nữa.
Thành Khôn liền phóng người tới, dơ ngón tay điểm tới người
Bất Hối:
- Không có một người nào thoát khỏi pḥng này mà không toàn
mạng hết!
Thấy ngón tay của Thành Khôn rẽ gió chĩa tới người con gái
ḿnh, Dương Tiêu cố nhịn đau, đưa người ra đỡ ngón tay đó,
đồng thời y dùng hai tay mà đẩy Bất Hối ra ngoài. Mọi người
chỉ nghe “Hự!” một tiếng rồi thấy Dương Tiêu loạng choạng,
nhưng nhất định không ngă xuống. Thành Khôn thấy Dương Tiêu
trước đó đă bị ḿnh điểm bị thương, bây giờ c̣n bị thêm một
chỉ nữa mà vẫn không té ngă, liền khen thầm vị Tả sứ của Minh
giáo là tài ba, nhưng hắn cũng đưa tay ra mà đẩy Dương Tiêu
qua một bên. Dương Tiêu cố sức gượng đứng chắn ngang cửa hầu
kéo dài thời gian cho Bất Hối chạy thoát. Trong khi Thành Khôn
rung tay một cái làm cho Dương Tiêu bắn rơi xuống đất th́ bất
ngờ Nhất Tiếu quát lên một tiếng, nhẩy tới đánh ngay một
chưởng vào lưng Thành Khôn đến bùng một tiếng thật lớn. Hóa ra
Nhất Tiếu tuy bị thương nhưng y giả bộ hết hơi sức, ngấm ngầm
hội tụ tất cả công lực c̣n sót lại chờ lúc Thành Khôn không để
ư liền ra tay một đ̣n Hàn Băng Miên chưởng độc đáo của ḿnh
quyết sống mái cùng chết với địch thủ. Bị đánh một chưởng vào
lưng, Thành Khôn thổ ra một búng máu tươi, người lao đao,
nhưng vẫn không té gục. Thật ra miên chưởng của Nhất Tiếu lừng
danh thiên hạ, nếu bị đánh trúng th́ mười người chết hết chín,
nhưng v́ y bị Thành Khôn đánh bị thương nặng từ trước nên
chưởng lực của y mười phần chỉ c̣n có năm, sáu thành công lực.
Thành Khôn đứng thở hồng hộc một lúc rồi nh́n Nhất Tiếu đang
nằm rũ ruợi mà nói:
- Hàn Băng Miên chưởng của ngươi tuy lợi hại thật nhưng ta có
Cửu Dương thần công hộ vệ, chỉ bị thương xoàng thôi, làm sao
chết được. Để ta đi giết con lỏi đó rồi trở lại làm phước cho
các ngươi rời khỏi cuộc đời này, không bị hành hạ nữa.
Nói xong, Thành Khôn lách người chạy ra rượt theo Bất Hối.
Vô Kỵ thấy thế liền nhẩy xuống mà đẩy cánh cửa bước vào. Nhưng
cánh cửa đă bị khóa ở bên trong, không động đậy. Nóng ḷng, Vô
Kỵ vận sức vào cánh tay rồi đẩy mạnh một tiếng “Binh!” làm
cánh cửa bật tung ra. Quần hùng Minh giáo thấy tự dưng cánh
cửa lớn bắn tung ra rồi có một chàng thanh niên áo quần lam lũ
bước vô th́ ngạc nhiên vô cùng. Vô Kỵ nh́n quanh một cái rồi
không nói không rằng phóng người ra bên cửa hông mà rượt theo
Thành Khôn. Dương Tiêu, Nhất Tiếu các người thấy sự thể xẩy ra
lạ lùng như vậy, nhưng v́ bị thương kiệt lực, không làm ǵ
được, chỉ nằm yên nh́n nhau, ngơ ngác… Vô Kỵ chạy ra th́ thấy
bóng Thành Khôn thấpthoáng ở cuối hành lang liền phi thân tới
th́ hắn đă mất dạng. Chàng đi quanh t́m ṭi mà vẫn không thấy
bóng dáng cũa hắn đâu cả. Khi bước tới một khuôn viên, bất
chợt nh́n qua cửa sổ, chàng thấy Thành Khôn đang đứng trong
một căn pḥng, lui cui ḍm xuống, đang làm cái ǵ đó. Khi tới
gần nh́n kỹ vào trong th́ Vô Kỵ tức giận vô cùng. Chàng thấy
Bất Hối nằm lả trên một cái ghế, tay chân yểu xịu, mặt ngửa
lên. Áo của nàng bị kéo trật ra, để lộ một bên vú no tṛn,
trắng sữa. Trước mặt nàng là Thành Khôn, đứng chàng hăng, hai
chân kẹp lấy đầu nàng, háng của hắn kê sát vô miệng của Bất
Hối, đang dí con cặc khổng lồ vào sâu vô trong họng nàng, cười
hi hí:
- Hôm nay được hai phùa! Sáng nay một chập, bây giờ lại một
chập nữa, đă quá… Mi đă bị ta điểm Nhất Âm chỉ rồi cũng theo
cha mi mà thôi. Nhưng trước khi chết, mi xinh đẹp như vậy, ta
phải hưởng sung sướng một tí đă.
Nh́n thấy con cặc to lớn quá khổ của Thành Khôn, Vô Kỵ liền
nhớ ngay tới trung nhân trong thung lũng. Chàng biết ngay là
Thành Khôn v́ tập luyện Cửu Dương thần công chưa tới mức nên
mới mang tật này, không điều ḥa được kích thước của dương vật.
Cũng như trung nhân, Thành Khôn chỉ luyện được tới mức thứ ba,
thứ tư của môn thần công này mà thôi. Nên nhớ là, như đă nói
từ trước, Vô Kỵ luyện thành v́ nhờ cơ may trong người có hàn
khí hoá giải dương khí của Cửu Dương thần công. C̣n Không Kiến
thần tăng, sư phụ của Thành Khôn, luyện thành là nhờ có căn cơ
Phật pháp hóa giải ác khí trong người. Thành Khôn v́ cầu lợi,
xuất gia sau này, lại mang tâm địa độc ác, chuyên môn tính
chuyện hại người, sao lăng kinh kệ, làm sao mà có căn cơ để
toàn thành thần công cho được? V́ thế mà hắn không sao luyện
cho tới mức huyền diệu của môn Cửu Dương thần công này.
Lúc đó, Bất Hối đang nằm rũ ra, há miệng để mặc cho Thành Khôn
ra sức dộng con cặc vào họng. Miệng nàng th́ nhỏ mà con cặc
của Thành Khôn th́ quá lớn, nên hắn chỉ có thể đút được cái
đầu cu vào mà thôi, dầu rằng hắng đă cố đẩy thật mạnh. Như
không vừa ḷng, Thành Khôn lấy hai tay nắm lấy đầu Bất Hối mà
kéo mạnh vào háng hắn, rồi hắn c̣n vận sức ấn con cặc vào sâu
trong miệng nàng. Bất Hối không chống cự, miệng mồm bị căng
lớn ra, chỉ rên khe khẽ. Nuớc miếng chẩy ra hai bên miệng nàng,
giúp cho con cặc của Thành Khôn trơn lu hơn, từ từ chui sâu
vào họng nàng. Vô Kỵ đừng ở ngoài thấy thế nhẩy tới bung cửa
sổ phóng vào, lớn tiếng:
- Thành Khôn! Tên ác tặc, chịu chết ngay lập tức!
Rồi chàng đưa tay ra chộp lấy vai hắn. Tuy bị tấn công bất ngờ,
Thành Khôn cũng nghe tiếng gió, xoay người qua một bên tránh
thế chộp của chàng rồi hắn đưa tay ra đánh vào người Vô Kỵ một
quyền thật mạnh trúng một cái “binh!” ngay giữa ngực chàng. Vô
Kỵ loạng chọang lui về phiá sau một bước, Cửu Dương thần công
trong người chàng tự động phản ứng trở lại khiến Thành Khôn bị
bắn ra xa, suưt nữa té ngồi xuống đất. Con cặc của hắn đang
cắm sâu vào trong họng của Bất Hối bị giật mạnh ra khỏi miệng
nàng nghe một tiếng “bóc!” Người của Bất Hối cũng bị dội ra,
té xuống đất, áo sổ tung ra để lộ cả hai bầu vú căng tṛn,
trắng ngần, với cái đầu vú mộng đỏ, xinh tươi. Trong lúc đó
th́ Thành Không cảm thấy ḿnh mẩy nóng ran, và nhận thấy ngay
là ḱnh lực trong người Vô Kỵ giống như Cửu Dương công của hắn
nhưng có phần c̣n mạnh mẽ hơn gấp mười mấy lần! May cho hắn là
đang bị thương bởi Hàn Băng Miên chưởng của Nhất Tiếu nên sức
quyền đánh vào người Vô Kỵ c̣n nhẹ, chứ không th́ hắn đă bị
bong tay gẫy xương bởi sức phản chấn rồi. Thấy ḿnh không thể
cự được với Vô Kỵ trong lúc này, Thành Khôn liền lạng người
chạy biến ngay vô pḥng trong. Vô Kỵ không chần chừ phóng
người theo th́, một lần nữa, lại không thấy nhân dạng của hắn
đâu cả. Sốt ruột, chàng nh́n quanh nhưng không thấy có một cái
cửa chính hay cửa sổ nào để mà Thành Khôn có thể thoát ra
ngoài được, ngoài tủ giường, bàn ghế, không có chi là lạ. Hiển
nhiên là trong pḥng này có một con đường thoát bí mật nào đó
rồi. T́m ṭi măi mà vẫn không thấy con đường bí mật, Vô Kỵ
chợt nhớ là Thành Khôn đă có khoe khoang là hắn biết hết hang
cùng ngơ hẻm trên Quang Minh đỉnh, như vậy cũng không sai.
Vô Kỵ bước trở ra th́ thấy Bất Hối đă ngồi lên, sửa lại quần
áo, dương cặp mắt ngạc nhiên lên nh́n ḿnh th́ chàng mỉm cười
mà nói:
- Em Bất Hối, không nhận ra anh hả? Anh là Vô Kỵ đây.
Bất Hối ban đầu c̣n bỡ ngỡ, nhưng càng nh́n chàng càng thấy
quen mặt. Bất Hối mừng rỡ đứng lên ôm lấy Vô Kỵ mà rơi nước
mắt.:
- Đại ca…đại ca…anh Vô Kỵ…em mừng quá…thương thế của anh đă
khỏi hết chưa?
Vô Kỵ d́u nàng ngồi xuống rồi nh́n xuống mặt nàng mà nói:
- Em đừng lo nữa. Anh khỏi bệnh rồi. Anh tới chậm một chút làm
tên khốn khiếp Thành Khôn gia hại em…
- Không! Em rất mang ơn anh. Đại ca, anh đừng nói thế. Lúc nào
em cũng nghĩ tới anh…
Nói tới đó, bỗng Bất Hối im bặt, mặt đỏ bừng lên. Nàng chợt
nhớ tới khi Vô Kỵ xông vào cứu nàng là lúc Thành Khôn đă làm
xong một màn xoa bóp vú ḿnh đă đời và đang dở tṛ hăm bức,
đút con cặc to lớn kinh khủng của hắn vô miệng nàng, hăm hở
bắt nàng bú mút cho hắn sướng. Rồi nàng lại nhớ lúc xưa, Vô Kỵ
vẫn thường làm t́nh với nàng và nàng vẫn thường bú cu chàng
luôn luôn. Bất Hối quay mặt đi nơi khác, không dám nh́n Vô Kỵ
nữa. Thấy nàng có hành động bẽn lẽn như vậy, Vô Kỵ cũng đoán
ra được phần nào những ư nghĩ của nàng với những màn đụ đéo,
bú cặc liếm lồn giữa hai người lúc c̣n nhỏ nên chàng cũng lúng
túng không biết nói năng ra sao. Một lúc sau, Vô Kỵ mới nói:
- Bất Hối, em có biết tên ác tặc lẻn đi đường nào không? Anh
phải ra tay bắt hắn đền tội ngay mới xong, không thể để hắn
trốn thoát được. Sau đó anh sẽ trở lại cứu chữa cho em cùng
cha em và các người.
- Em biết chứ…
Vừa nói Bất Hối vừa chậm chạp đứng lên th́ Vô Kỵ đă vội xua
tay:
- Em cứ nghỉ đi, đừng bận ḷng. Chỉ cho anh đường nào để anh
đi một ḿnh được rồi.
Bất Hối chưa kịp trả lời th́ có tiếng loảng xoảng của sợi dây
xích, rồi có một người con gái ăn mặc theo lối a hoàn bước
nhanh vô:
- Tiều thơ, tiểu thơ…con thấy có bóng một người chạy vào đây…
Thấy con a hoàn, Bất Hối thay đổi khuôn mặt lạnh như tiền:
- Tiểu Siêu! Năy giờ mi ở đâu? Tại sao bây giờ mi mới thấy mặt?
Con a hoàn, Tiểu Siêu, cúi mặt xuống:
- Con xin lỗi tiểu thơ, con đang bận ở pḥng trên…
- Hừ, nuôi cho mi ăn ở, lúc cần th́ chẳng thấy tâm dạng ở đâu.
Đúng là chỉ ăn hại!
Tiểu Siêu chỉ cúi mặt làm thinh, không dám nói thêm lời nào.
Vô Kỵ thấy Tiểu Siêu rất trẻ, chỉ khoảng mười ba, mười bốn
tuổi, dáng người mảnh khảnh, thon gọn nhưng lưng lại kḥm
xuống, mặt mũi xấu xí -- mắt hí, mũi hếch, mồm méo. Chàng lại
nh́n xuống th́ thấy hai chân của Tiểu Siêu bị cột lại bởi một
sợi dây xích, bước đi th́ gây ra tiếng loảng xoảng. H́nh dạng,
thân thế tội nghiệp như vậy, bị Bất Hối la mắng chỉ cúi mặt
cam chịu, Vô Kỵ động ḷng thương cảm cho Tiểu Siêu. Chàng thấy
không khí có vẻ găng như vậy liền lên tiếng hỏi Tiểu Siêu:
- Tiểu Siêu, cô có biết Thành Khôn thoát đi lối nào không?
Tiểu Siêu ngước lên nh́n Vô Kỵ:
- Thưa công tử, cháu biết. Có một con đường hầm ở trong pḥng
bên.
Vô Kỵ cả mừng:
- Thế th́ cô dẫn đường cho tôi đi.
Bất Hối nghe thế liền tới gần Vô Kỵ mà nói:
- Trương đại ca, để em đi với anh.
- Bất Hối, em bị tên Thành khôn đả thương, không nên đi lại.
Để Tiểu Siêu đi với anh được rồi.
Nghe Vô Kỵ nói chắc như thế, Bất Hối liền quay lại nói với
Tiểu Siêu:
- Tiểu Siêu! Mi đi vào trong đi.
Chờ cho Tiểu Siêu đi khuất rồi Bất Hối mới nói:
- Đại ca, con Tiểu Siêu là người không tốt, em sợ nó sẽ hại
anh.
Vô Kỵ cười nói:
- Con bé đó làm sao mà hại anh được? Tại sao em lại nói nó
không tốt?
- Nó dấu diếm nhiều điều không ai biết được. Để em nói cho anh
nghe, con Tiểu Siêu mặt mũi nó cũng đẹp đẽ lắm, nhưng nó giả
bộ làm khuôn mặt xấu xí đi để mà che đậy tướng mạo thật sự của
nó mà thôi.
- Sao em biết được?
- Một hôm em đang soi gương chải tóc, cha em đứng bên kể cho
em nghe một chuyện vui làm em cười, nó cũng cười phá theo. Nó
không biết là em nh́n trong gương thấy nó cười, quên không làm
giả bộ xấu xí, nên lộ ra khuôn mặt của nó rất đẹp. Khi em quay
lại nh́n nó th́ nó vội vàng trở lại bộ tịch xấu xí như xưa.
Vô Kỵ nghe thế, cười khịt lên:
- Tiểu Siêu giả bộ xấu xí cả ngày như vậy, ngày này qua tháng
khác, không phải là chuyện dễ…
Bất Hối lại nói thêm:
- Nó c̣n biết cả vơ công nữa mà nó dấu diếm không nói cho ai
biết. Mấy năm trước, khi cha em dạy cho em các phương vị bát
quái, nó đứng kế bên, trong khi em chưa hiểu ra nguyên lí của
cửu cung bát quái th́ nó đă đưa mắt tới những phương vị đó rồi.
Đó là cha em kể lại cho em đó.
- Chắc là Tiểu Siêu thông minh, nghe bác giảng cho em đă thấu
hiểu trước rồi.
- Cha em ban đầu cũng nghĩ như vậy, nhưng sau đó, để thử coi
con nhăi đó có thật đă biết trước hay không, cha em liền cố ư
giảng sai cho em nghe th́ con Tiểu Siêu nhăn mặt ra điều không
đồng ư. Rơ ràng là nó muốn ẩn dấu hành tung của nó rồi.
Rồi Bất Hối nắm lấy tay của Vô Kỵ mà nói:
- Chưa hết, một hôm, trong đêm khuya, cha em bắt gặp nó đi lục
lọi, xục xạo khắp các pḥng ốc. Ông ta gặn hỏi nó th́ nó chỉ
nói là nó buồn, muốn đi dạo loanh quanh mà thôi. Sau đó, đem
nó ra đánh đập, tra hỏi cách mấy th́ nó chỉ ngậm miệng hoặc
nói là đi dạo chơi thôi chứ không t́m ṭi ǵ hết. Em nghĩ là
nó có gian ư tới đây để ḍ xét chuyện ǵ đó. Từ đó cha em phải
khóa chân nó vào sợi dây xích để nó đi tới đâu là có tiếng tới
đấy, như vậy nó mới không có hành động lén lút nữa.
Vô Kỵ nheo mắt, ra chiều suy nghĩ, hỏi Bất Hối:
- Bị xiềng xích như vậy th́ thật tội nghiệp cho con bé. Thế
th́ thân thế của Tiểu Siêu như thế nào?
Bất Hối lắc đầu trả lời:
- Không ai biết cả. Bốn năm trước, cha em bắt gặp nó đang ngồi
khóc trước hai xác người mặt mũi bị hủy hoại, không c̣n ra
h́nh thù ǵ nữa. Hỏi ra th́ nó nói đó là cha mẹ nó bị dă thú
cắn nát, tứ cố vô thân. Cha em tội nghiệp nên mới mang nó về
hầu hạ em.
Vô Kỵ gật gù nói nhỏ:
- Như vậy Tiểu Siêu cũng mồ côi mồ cút như anh đây, đáng
thương cho con nhỏ đó lắm.
Bất Hối nh́n vô mặt của Vô Kỵ mà nói:
- Đại ca phải cẩn mật đề pḥng con đó.
Vô Kỵ gật đầu cho nàng yên tâm:
- Em đừng lo. Anh sẽ để ư. Em ở lại pḥng thân, chốc nữa anh
sẽ trở lại.
Nói xong Vô Kỵ bước vô pḥng trong, thấy Tiểu Siêu đang ngồi
trên giường th́ hỏi:
- Tiểu Siêu, cô chỉ cho tôi tới đường hầm đi.
Tiểu Siêu nghe vậy liền leo luôn lên giường, nằm xuống mà nói:
- Thưa công tử, công tử lên đây nằm xuống giường này.
Vô Kỵ nghe Tiểu Siêu bảo ḿnh nằm xuống cạnh nàng th́ chàng
ngập ngừng, ngần ngại. Tiểu Siêu thấy thế bèn nói:
- Thưa công tử, ở dưới giường này là con đường bí mật đó.
Vô Kỵ nghe thế, tỉnh ngộ, liền leo lên giường nằm kế Tiểu Siêu.
Nàng đưa tay ra bấm một cái nút ẩn dấu trong tường tức th́ cái
giường lật qua một bên làm hai người rớt xuống một cái ổ rơm ở
dưới. Bất ngờ rớt xuống, Vô Kỵ tự động giang tay ra ôm lấy
người Tiểu Siêu lại. Khi hai người rớt xuống ổ rơm rồi, cái
giường đóng kín trở lại, bốn bề tối đen như mực. Vô Kỵ vẫn ôm
lấy người của Tiểu Siêu, sợ có kẻ địch tấn công bất ngờ, cố
dương mắt nh́n chung quanh mà vẫn không thấy ǵ cả. Tiểu Siêu
bị Vô Kỵ ôm chặt, mặt nàng dí sát vào cái ngực rắn chắc của
chàng, nóng hổi, mà nàng vẫn cứ để yên, hai mắt lim dim trong
bóng tối, như đang hưởng thụ một hơi nóng toát ra từ một chàng
trai mới lạ. Một lúc sau, có tiếng Tiểu Siêu nói lên nho nhỏ,
giọng run rẩy, sát ngay tận mặt chàng, hơi thở của nàng phà
vào mũi chàng, thơm như mùi hoa lan:
- Trương công tử… công tử buông cháu ra…
Vô Kỵ giật ḿnh, nới lỏng tay, thả thân h́nh mềm mại của Tiểu
Siêu ra:
- Ủa! ừ…ừ…
Trong bóng tối, Tiểu Siêu cúi mặt xuống, tim đập th́nh thịch,
bặm môi im lặng; cả hai người đều không nói một tiếng nào cả.
Nàng liếc nhanh về hướng Vô Kỵ đang đứng, nhưng chung quanh
tối thui, có thấy ǵ đâu? Một lúc sau, nàng mới thở mạnh một
tiếng rồi với tay lấy một cây đưốc trên vách đá mà đánh lửa
lên. Vô Kỵ nh́n lên, dưới ánh lửa bập bùng, Tiểu Siêu mặt mày
sáng sủa, mắt xanh mơ màng, lông mày đen rậm, mũi cao, dọc dừa,
miệng chúm chím, đỏ tươi, mặt trái soan, duyên dáng, trông như
một tuyệt sắc giai nhân. Vẻ đẹp sắc sảo của nàng khác hẳn vẻ
đẹp yêu kiều của gái Trung nguyên. Tuy vậy, v́ c̣n trẻ tuổi
nên nét đẹp của Tiểu Siêu đầy vẻ ngây thơ, như một đóa hoa
đang c̣n trong búp, sắp sửa nở rộ, hé mở.
Thấy Tiểu Siêu đẹp như vậy, nhất là trong ánh đuốc chập chờn,
sắc đẹp của nàng c̣n mang đầy vẻ hoang sơ, thu hút, Vô Kỵ ngẩn
người ra, nh́n Tiểu Siêu không chớp mắt…
(Hết Phần 15 ... Xin mời xem tiếp Phần 16)