Site hosted by Angelfire.com: Build your free website today!

My Home Page

My Favorite things about Angelfire.

My Favorite Web Sites

Angelfire - Free Home Pages
Free Web Building Help
Angelfire HTML Library
HTML Gear - free polls, guestbooks, and more!

Từ khi gặp được Cửu Chân một lần rồi Vô Kỵ lúc nào cũng mơ tưởng đến nàng. H́nh ảnh của một cô gái trẻ đẹp cứ lảng vảng trong đầu óc y, ngày cũng như đêm. Từ khuôn mặt, giọng nói, tới nét người, hương thơm, đeo đuổi y không dứt. Nhiều đêm y thức trắng măt, chỉ tâm nguyện được gặp nàng một lần nữa. Người thằng nhỏ đă ốm yếu, xanh xao, bây giờ c̣n thêm c̣i cọc, ṿ vơ. Nỗi tương tư này chỉ có y ôm ấp, không nói với ai. Mà nếu nói th́ cũng chẳng ai nghe, v́ không ai ḍm ngó, nói chuyện với y hết. Khi Vô Kỵ lên cơn rét của Huyền Minh hàn khí, y ngồi bó gối co ro, răng đánh lập cập, Kiều Phúc chỉ đi vào liệng cho y thêm một tấm chăn, rồi bỏ đi, để mặc y run rẩy, chiụ đựng cho qua cơn hành. Một vài ngày sau, Kiều Phúc đưa Vô Kỵ một bộ quần áo mới, nói thay đi cho sạch. Y mở ra thấy đó là bộ đồ nô bộc th́ biết ngay là ḿnh đă bị coi là đứa ở trong nhà. Biết ḿnh sống cũng chẳng c̣n bao lâu, vả lại tính t́nh y cũng lành, nên y chấp nhận cuộc sống hiện tại, không ta thán. Từ đó, y làm những việc lặt vặt, ai sai sao làm vậy, mỗi tháng Kiều Phúc đưa cho y vài đồng coi như trả lương ở đợ. Nhiều đêm, Kiều Phúc và Tiểu Phương vẫn lén lút gặp nhau làm t́nh ở pḥng kế bên mà y cũng không ḍm ngó nữa. Qua những lời nói, tiếng động, y biết là hai anh chị càng ngày càng háo dâm. Hai người lúc nào cũng bắt đầu đụ nhau bằng những kiểu thường, rồi sau đó thử kiểu mới. Hôm sau lại đụ nhau kiểu mới trước xong rồi lại thử kiểu mới khác nữa. Vô Kỵ biết hết nhưng vẫn không màng. Y sống âm thầm, khép kín, ḷng chỉ có một ư nguyện là gặp được Cửu Chân, nàng tiên trong mộng.

Rồi mấy tháng trôi qua, hết đông sang xuân. Phong cảnh trở nên nhộn nhịp. Nhà cửa sáng lạn, mọi người ai cũng tươi vui, háo hức đón xuân ăn tết. Sáng mồng một, khuôn trang vắng vẻ bởi v́ hôm qua, sau khi nhận tiền ĺ x́ của gia chủ th́ mọi người đều về quê ăn tết hết cả rồi. C̣n lại một ḿnh trong trang viện quá lớn, Vô Kỵ bèn đi lang thang qua những căn pḥng trống trơn, những khu vườn vắng lặng. Đang đứng nhởn nhơ trong vườn lan th́ bỗng đâu y nghe tiếng cười nói:
- Biểu ca hôm nay mới qua chơi, chắc bên nhà vui lắm hả?

Nghe qua giọng nói, y muốn té xỉu. Th́ ra đó là tiếng nói của Cửu Chân, người mà Vô Kỵ hằng tưởng nhớ bấy lâu nay. Y mừng quá, trống ngực đập th́nh th́nh, định chạy tới chào hỏi nàng. Nhưng khi thấy từ đằng xa nàng đang cặp kè đi chung với một chàng thanh niên lạ mặt th́ y khựng lại, rồi vội vàng đứng núp sau ḥn non bộ. Nh́n ra, y thấy Cửu Chân mặc đồ vàng, thắt dây đỏ, mặt mày xinh tưoi, hớn hở, trông c̣n đẹp hơn gấp mấy lần y gặp lúc trước. Đi kế nàng là một chàng thanh niên khỏang 21, 22 tuổi, dáng người cao lớn, rất đẹp trai, tuấn tú. Trời mùa xuân nhưng ở đây tuyết đóng quanh năm nên vẫn lạnh giá mà chàng thanh niên chỉ mặc một chiếc áo lụa mềm, thắt dây đoạn, chân đi giầy da mỏng, nét bước khoan thai, nhẹ nhàng, nhưng không mất vẻ hiên ngang, đúng là một nhân vật ẩn tàng một danh thế oai vọng. Nh́n Cửu Chân quấn quít với chàng trai khôi ngô, Vô Kỵ bỗng cảm thấy tủi thân vô cùng. Y thầm nghĩ, “Thằng này tướng tá đẹp trai, mặt mũi dễ nh́n. Cô nương thích nó th́ đúng quá rồi. Chứ đâu như ḿnh, mồ côi, nghèo khó, bệnh tật…” Rồi tự nhiên y thấy ganh ghét với chàng ta, chỉ muốn nhẩy ra đánh hắnn một trận cho đă tức. Nghĩ vậy nhưng y chỉ đứng lặng câm mà ngó Cửu Chân như bị thôi miên. Thật ra Vô Kỵ đẹp trai hơn chàng trai nhiều, nhưng v́ y có bệnh nan y lâu năm nên thân thể c̣m cơi, hao ṃn, không c̣n phong dáng tuấn vĩ. Khi hai người rẽ qua hành lang khác, y lặng lẽ đi theo nhưng không dám tới gần. Tới một cánh cửa, Cửu Chân nắm tay chàng trai kéo vô:
- Biểu ca vào đây em chỉ cho coi cái này hay lắm.
Bước vào căn pḥng, chàng trai cười nói:
- Năm mới em cho anh quà tết hả?
Cửu Chân đưa tay đóng cửa lại. Nàng tiến tới gần chàng trai, đặt tay lên ngực chàng rồi nói khẽ:
- Biểu ca có hiểu ḷng em không?
Chàng trai lúng túng, từ từ kéo tay Cửu Chân xuống:
- Biểu muội, em không nên làm vậy…
- Tại sao anh cứ tự dối ḷng ḿnh vậy? Bộ em không xứng cho anh để ư hay sao?
Chàng trai nắm tay Cửu Chân để lên ngực ḿnh:
- Em Cửu Chân, anh…Ai có phước lắm mới được em để mắt tới. Anh không có diễm phúc ấy.
Cửu Chân ṿng tay lên ôm cổ chàng:
- Biểu ca đừng nói vậy. Chỉ cần anh nói một tiếng thôi…
Chàng trai lại kéo tay nàng xuống, nói nhỏ vào tai nàng:
- Biểu muội, em nên hiểu hoàn cảnh của anh. Anh không thể…
Nghe thế, Cửu Chân rơm rớm nước mắt, thổn thức:
- Không…Trời ơi…Không đâu…
Rồi nàng ôm chầm lấy chàng trai, hai vai rung lên như đang khóc. Chàng trai thấy thế không nỡ đẩy nàng ra. Chàng ta nh́n quanh căn pḥng trống như sợ ai thấy, nhưng rồi như không cưỡng lại đuợc, chàng cúi đầu xuống, để mũi ḿnh gần cái cổ trắng ngần của Cửu Chân mà hít hà cái mùi thơm xông lên từ cơ thể nàng. Gục đầu trên vai chàng trai một lúc, Cửu Chân nới lỏng hai tay đang ôm ngang lưng chàng rồi từ từ qú xuống. Cái miệng hồng đào hé mở của Cửu Chân chậm răi lướt qua ngực chàng rồi xuống tới bụng chàng rồi xuống tới háng chàng. Khi nàng hoàn toàn qú xuống trước mặt chàng th́ khuôn mặt kiều diễm của nàng ngừng ngay trước hạ bộ của chàng, hai tay nàng ôm lấy mông chàng. Cửu Chân ngước mặt nh́n thẳng vào mắt chàng trai, mắt nàng như van nài, như đ̣i hỏi. Chàng trai đặt hai tay lên vai nàng:
- Biểu muội…em…không nên…
Cửu Chân quyết định làm một hành động mà bất cứ một thằng đàn ông con trai nào cũng ham muốn: nàng đưa tay sờ lên cu của chàng trai rồi xoa nhè nhẹ. Chàng trai thở mạnh lên, bóp chặt lấy vai nàng:
- Đừng…em Cửu Chân…Đừng…

Nghe vậy, Cửu Chân làm bạo hơn. Nàng dúi khuôn mặt thiên thần của nàng vào giữa hai chân, ngay háng chàng trai, dụi qua dụi lại. Rồi nàng chà sát mặt ḿnh lên cu chàng, lúc đó đă bắt đầu cương cứng. Khi thấy Cửu Chân đưa luỡi ra liếm cu ḿnh qua làn vải, rồi há miệng cắn nhẹ lên cu ḿnh qua lớp quần, chàng trai nắm lấy đầu nàng mà rên lên nho nhỏ. Không thấy chàng trai có thái độ ǵ chống đối, Cửu Chân liền tháo thắt lưng của chàng ra rồi từ từ kéo quần chàng xuống. Một con cặc cương bóng, nóng hổi sừng sững bung lên, chĩa thẳng vô mặt nàng. Cửu Chân ngó thẳng vô cái đầu cặc bóng lưỡng, rồi lim dim cặp mắt, đưa mặt ḿnh tới gần. Chàng trai thở dồn dập, nhưng rồi lại đưa hai tay ra chặn mặt nàng lại, đẩy ra ngoài. Cửu Chân ngước mắt nh́n lên chàng trai, chàng ta nh́n xuống mặt nàng. Hai người im lặng nh́n nhau một hồi lâu. Rồi Cửu Chân đưa hai tay lên nắm lấy hai tay của chàng trai đang đặt trên má ḿnh mà từ từ gỡ tay chàng ra khỏi mặt ḿnh, mắt nàng vẫn không rời mắt chàng. Nàng há miệng ra, một cách rất chậm răi, đưa miệng tới để đầu cặc chàng vào miệng rồi ngậm lại, mắt nàng vẫn nh́n thẳng vào mắt chàng. Chàng trai nhắm mắt, ngửa mặt lên, nắm chặt lấy tay nàng rồi kêu à … lên một tiếng. Cửu Chân không nuốt hết con cặc vào trong miệng. Nàng chỉ ngậm lấy đầu cặc của chàng trai, lưỡi nàng đưa qua đưa lại trong miệng, đầu cặc của chàng trai như được xoa vuốt bởi cái lưỡi mềm ấm của nàng. Rồi từ từ, rất từ từ, Cửu Chân đẩy mặt ḿnh sát vô háng chàng trai, cho tới khi mũi nàng chạm tới chùm lông cu của chàng. Đầu cặc, rồi tới nửa con cặc, rồi tới nguyên con cặc, rồi tới gốc con cặc dần dần mất hút vào trong cái miệng xinh tươi, mềm ướt của Cửu Chân. Nàng đă nuốt hết con cặc của chàng trai vào trong miệng, đầu cặc chàng đâm sâu tuốt tới đáy họng. Tới đây, chàng trai không chịu được nữa, ôm lấy đầu Cửu Chân mà kéo tới háng ḿnh, đồng thời chàng cũng ươn người ra, ấn cặc sâu vô thêm trong miệng nàng. Bây giờ Cửư Chân mới bắt đầu ra sức bú và mút cặc chàng…

Vô Kỵ thấy hai người vào trong pḥng đóng cửa lại liền ṃ ṃ đi tới. Y không dám đẩy cửa bước vào mà chỉ đứng ở ngoài nghe ngóng. Sau một lúc không thấy động tĩnh ǵ cả, y bèn đi ṿng ra phía sau, mở hé cái cửa sổ mà nh́n vào. Người y bỗng run lên. Y thấy chàng trai đứng dựa vô tường, quần rớt xuống tới chân, ngửa mặt nhắm mắt, đẩy đầu Cửu Chân vô háng ḿnh. C̣n Cửu Chân th́ đang qú trước chàng trai, hai tay ôm lấy mông chàng. V́ nàng qú quay lưng về phía Vô Kỵ nên y chỉ thấy đầu nàng gật lên gật xuống, lắc qua lắc lại trước hạ bộ chàng trai. Y đoán là Cửu Chân đang bú cặc chàng trai v́ nhiều lần y đă thầy mẹ y cũng bú cặc Thúy Sơn và Tạ Tốn y như vậy. Chừng ấy đă làm Vô Kỵ nóng người lên, miệng cổ khô ran, đứng sững sờ. Nếu y mà thấy khuôn mặt Cửu Chân với con mắt mơ màng, đang say mê hưởng thụ, há miệng để con cặc đâm ra thọc vô th́ chắc y đứng tim mà thăng tại chỗ rồi.

Bỗng nhiên cánh cửa bật mở, một nàng con gái trẻ đẹp không kém ǵ Cửu Chân bước vào. Vô Kỵ giật ḿnh, nín thở. Nàng con gái nh́n thấy hai người đang hành dâm như vậy th́ kêu lên sửng sốt:
- Vệ huynh! Chị Cửu Chân! Hai người…
Chàng trai chợt thấy nàng con gái xuất hiện, cũng hốt hoảng la lên:
- Thanh muội!
Khác ngược lại với ba người, Cửu Chân không hề nao núng trước diễn biến đột ngột này. Nàng từ từ nhả cặc chàng trai ra - con cặc ướt nhẹp, nhiễu đầy nước miếng - quay lại đưa mắt nh́n nàng con gái nọ với một vẻ thích thú, thách thức và đầy đắc thắng.

Th́ ra Cửu Chân thuộc ḍng họ Chu Tử Liễu, c̣n nàng con gái nọ tên là Vơ Thanh Anh thuộc ḍng họ Vơ Tam Thông, cả hai họ Chu, Vơ mấy đời trước đều là môn hạ của Đoàn Nam Đế Nhất Đăng Đại Sư. Hai họ đều tới vùng Côn Luân Tây Vực này để sinh sống làm ăn đă lâu đời, qua lại với nhau rất mật thiết. Chu Cửu Chân và Vơ Thanh Anh đều ngang tuổi nhau, tài sắc đều như nhau nên giới giang hồ mới tặng hai nàng giai nhân xứ lạnh này một mỹ hiệu là Tuyết Lănh Song Châu. Chàng trai tên là Vệ Bích, tôn cha của Thanh Anh là sư phụ, ở lại luôn trong nhà nàng để học vơ. Cả hai nàng đều mê Vệ Bích, đều muốn tranh Vệ Bích về phần ḿnh. Nhưng Thanh Anh lại có lợi thế hơn v́ lúc nào nàng cũng thân cận với Vệ Bích. Cửu Chân v́ không ở chung nhà với Vệ Bích nên kém thế, không có nhiều cơ may gần gũi với chàng. V́ thế mà Cửu Chân rất ganh ghét với Thanh Anh, mà cũng hờn giận Vệ Bích nữa. Nàng biết Vệ Bích yêu thích nàng hơn Thanh Anh nhưng chàng không bao giờ lộ ra cho ai biết, nhiều khi c̣n làm ra vẻ quí trọng Thanh Anh hơn nàng. Vệ Bích hành động như vậy là cũng có chủ đích. Chàng muốn lấy ḷng Thanh Anh và gia đ́nh nàng hầu có thể học đuợc hết chân truyền của nhà họ Vơ. Nhà này vơ học rất uyên thâm, cao rộng. Ngoài ngón Nhất Dương Chỉ truyền xuống từ Đoàn Nam Đế, họ Vơ, v́ ông tổ có vái Quách Tỉnh làm thầy, c̣n tinh thêm về vơ công của Bắc Cái Hồng Thất Công, Đông Tà Hoàng Dược Sư, và Toàn Chân giáo phái nữa. Thật ra Vệ Bích có cảm t́nh với Củu Chân nhiều hơn nhưng chàng không dám làm mất ḷng Thanh Anh. Chàng nghĩ nếu ḿnh khéo léo một tí th́ trong tương lai ḿnh sẽ đuợc hưởng hết, cả công (vơ học nhà Vơ) lẫn người (Cửu Chân và Thanh Anh). Chàng biết cả hai gái trẻ đẹp này đều say mê ḿnh, chỉ cần ḿnh sử xự sao cho vẹn toàn, êm ấm th́ cả hai tấm thân sắc nước hương trời kia đều sẽ vào tay ḿnh cả. Chứ c̣n lọt đi đâu nữa? Trong đầu chàng ta đă manh nha kế hoặch bắt cá hai tay, đánh hoa cả cụm.

Trong khi đó Thanh Anh giận dữ, lớn tiếng:
- Không có mặt tôi là hai người đă làm tới. Bây giờ tôi đă biết. Được rồi, tôi ở đây cũng bằng thừa.
Thấy Thanh Anh quày quả giận dỗi bỏ đi, Vệ Bích vội nắm lấy tay nàng kéo lại:
- Thanh muội, khoan đă. Nghe anh nói...
Thanh Anh dùng dằng, giật tay ḿnh ra:
- Vệ huynh c̣n muốn nói ǵ nữa. Anh với chị Cửu Chân...Anh không thương em!

Vệ Bích biết với t́nh cảnh này có nói năng cũng bằng thừa, có giải thích th́ nàng cũng không thèm nghe, nên chàng choàng tới ôm lấy Thanh Anh, vít đầu nàng xuống mà hôn lên môi nàng một cái thật mạnh. Thanh Anh dẫy dụa, đẩy chàng ra, nhưng v́ bị ôm cứng quá nên không xô chàng ra đưọc. Nàng đấm thùm thụp vào lưng chàng. Vệ Bích chụp miệng ḿnh lên đôi môi mọng ướt của Thanh Anh mà mút, lưỡi chàng liên tiếp đẩy vào miệng nàng. Thanh Anh vẫn tiếp tục đập vào lưng chàng, nhưng nhịp độ đă giảm dần. Thấy thế, Vệ Bích liền đưa tay sờ lên ngực mềm mại của Thanh Anh, rồi luồn tay vào áo nàng, gạt miếng vải quấn vú ra mà bắt đầu xoa bóp cặp vú săn cứng, no tṛn của nàng, miệng không ngừng mút lấy môi của nàng. Hai tay của Thanh Anh không c̣n đánh lên lưng Vệ Bích nữa, bây giờ nó đă mân mê xoa lên lưng, lên vai chàng, rồi tiền lên đầu chàng mà vuốt ve cổ chàng, tai chàng. Rồi chợt nhiên nàng ôm lấy đầu Vệ Bích mà gh́ mạnh vào mặt ḿnh. Nàng há miệng bắt đầu mút trả lại chàng, đùa luỡi của ḿnh qua miệng chàng cho chàng bú đồng thời cũng bú mạnh lưỡi chàng đang sục sạo trong miệng ḿnh. Cửu Chân thấy thế, như dành lấy phần ḿnh, xáp tới cầm cặc Vệ Bích đút vô mồm, bú liền. Vệ Bích kêu lên hư hử.

Ở ngoài cửa sổ nh́n vô, Vô Kỵ ngó cảnh ba người vờn nhau không chợp mắt. Cu y dần dần nở to ra, cương lên từ từ. Mắt y cứ dán chặt vào khuôn mặt xinh đẹp của Cửu Chân, cái miệng xinh xinh, cái môi đỏ thắm đang bám chặt lấy con cặc của Vệ Bích mà mút, mà bú.

Vệ Bích sướng quá, vừa được bóp vú một người đẹp, vừa được một người đẹp bú cặc, chàng rên rỉ:
- Ah...Thanh muội, anh thương em mà...Em Cửu Chân...sướng quá...Anh yêu em lắm... Anh thương cả hai em...
Cửu Chân bú cặc chàng một cái thật mạnh rồi đứng lên ngả đầu lên vai chàng. Thanh Anh cũng ôm Vệ Bích mà ngả đầu vào vai bên kia. Cả hai nàng đều hỏi:
- Có thật anh thương hết cả hai em không?
Vệ Bích tḥ hai tay xuống sờ vào lồn của hai nàng, mân mê trên những g̣ mu mềm mại, rồi đưa ngón tay ḿnh vô lỗ lồn đă nhơm nhớp dâm khí của mỗi nàng mà đẩy vào. Chàng diụ dàng nói nhỏ vào tai hai nàng:
- Anh hứa vói hai em đó. Anh hứa với biểu muội, anh hứa với Thanh muội là anh sẽ thương hai em măi măi. Anh thề là anh sẽ làm hai em sung sướng suốt đời.
Thanh Anh rướn người lên khi nhận được ngón tay của Vệ Bích đâm sâu vào lồn nàng. Nàng ôm lấy cổ chàng mà nói qua hơi thở dồn dập:
- Em chịu rồi...Em thương anh...Em cho anh hết đó...Miễn anh đừng hất hủi em sau này...
Cửu Chân cũng đang đê mê sung sướng. Nàng đưa tay xuống bụm lấy lốn ḿnh, đẩy ngón tay Vệ Bích lút vào sâu hơn nữa. Nàng nói:
- Nếu biểu ca và Thanh muội cũng đồng ư th́ ba chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau.

Cửu Chân và Thanh Anh nh́n nhau mỉm cười, hiểu ư nhau, thông cảm nhau.Tự dưng Cửu Chân nổi hứng, cơn dâm tràn tới, mặt nàng nóng bừng lên. Nàng cởi bỏ quần áo ra rồi đẩy Vệ Bích nằm xuống tấm thảm da thú, ngồi lên mặt chàng cho chàng bú lồn ḿnh. Thanh Anh hưởng ứng, cũng trút bỏ xiêm y, cúi mặt xuống, bắt chước Cửu Chân lúc năy, bú cặc Vệ Bích. Một lần nữa, Vệ Bích lại được hưởng sướng với hai người đẹp, một nàng th́ bú chàng, một nàng th́ được chàng bú.

Vô Kỵ đứng ngoài cũng cảm thấy người nóng bỏng. Cu y bây giờ đă cương cứng hết cỡ. Tấm thân trần truồng của Cửu Chân và Thanh Anh trông thật tuyệt mỹ. Nhưng v́ y đang si mê Cửu Chân nên y chỉ để ư đến nàng mà thôi. Nh́n thấy thân h́nh trắng nuốt của Cửu Chân cùng những hành động dâm đăng của nàng làm y không chịu được nữa. Nàng qú trên mặt Vệ Bích, hai cái đùi trơn láng cặp lấy đầu chàng, cái bụng thon săn dồn dập theo nhịp thở rút, hai tay th́ nắm lấy tay chàng liên tục giúp chàng xoa bóp cặp vú măng sữa, mặt th́ ngửa cổ lên, phát ra những âm thanh hết sức gợi dục. Không tự chủ được, Vô Kỵ từ từ đưa tay xuống nắm lấy con cu cương nóng của ḿnh.

Bú mút một lát th́ Vệ Bích bảo hai nàng nằm lên cho chàng đụ. Hai nàng nh́n nhau cười khúc khích, thỏa măn chàng liền. Thanh Anh nằm ngửa người lên, hai tay hai chân dạng ra, chờ đợi. C̣n Cửu Chân th́ qú lên, chổng mông ra, sửa soạn một tư thế rất là quen thuộc, yêu thích của nàng. Một nàng qú sấp, một nàng nằm ngửa, hai thân h́nh trần truồng, trắng buốt, đ̣i hỏi nằm tênh hênh, loă lồ, song song trước mặt Vệ Bích, sẵn sàng trong một tư thế hết sức dâm đăng cho chàng lựa chọn. Vệ Bích đụ Cửu Chân trước. Con cặc cương bóng đẫm ướt nước miếng của Thanh Anh bây giờ đang dồn dập ra vô trong cái lồn tươi hồng, đẫm khí của Cửu Chân. Vệ Bích qú sau đít Cửu Chân mà đụ vô lồn nàng một hồi rồi chàng chuyển qua nằm đè lên người Thanh Anh mà đụ nàng. Thanh Anh vắt chân lên ngang hông chàng mà kẹp thật chặt, nhún người lên mỗi lần Vệ Bích đụ xuống làm cặc chàng vô thật sâu, kêu óc ách. Một lát, chàng lại xoay qua Cửu Chân mà ôm lấy mông nàng rồi đụ kiểu chó, cặc chàng dộng mạnh vô lồn nàng kêu bành bạch. Cứ thế Vệ Bích luân phiên chơi cả hai nàng.

Ở ngoài Vô Kỵ đă bắt đầu nắm con cu cứng ngắc của y mà sọc từ từ. Y thấy ban đầu Cửu Chân c̣n đẩy người ra sau để đụ trả lại. Nhưng sau Vệ Bích làm dữ quá, đụ tới thật mạnh và nhanh. Mỗi lần chàng đụ tới là cả thân người Cửu Chân chồm tới trước, hai vú nhịp nhàng đong đưa, nàng phải bám chặt lấy tấm thảm để khỏi bị chúi nhũi ra trước. Khi Vệ Bích nhào qua đụ Thanh Anh th́ Cửu Chân vẫn qú úp mặt xuống thảm, chổng mông lên chờ tới phiên ḿnh. Những lúc đó, nàng dùng một tay mà bóp vú ḿnh, một tay th́ xoa lên lồn hoặc đút ngón tay vô lổ lồn mà sọc, miệng rên nho nhỏ, làm Vô Kỵ muốn điên lên, chỉ muốn nhẩy vô thay chỗ Vệ Bích mà đụ vô lồn đang bỏ trống của Cửu Chân một trận mê tơi. Nh́n tư thế chờ đợi quá sức dâm dục của nàng, mà y lại không dám làm ǵ cả, chỉ đứng nh́n, nên Vô Kỵ chỉ c̣n một cách là nắm chặt con cu mà dọc, cường độ mỗi lúc mỗi nhanh.

Khi biết ḿnh sắp sửa xuất tinh, Vệ Bích liền vớ lấy Cửu Chân mà đụ. Bây giờ chàng không qú sau nàng nữa mà chàng đứng lên, bế xốc Cửu Chân lên mà nắc vô lồn nàng. Hai chân của nàng chơi vơi trên không trung, hai tay phải chống xuống đất làm điểm tựa, người nàng chúi xuống đất, Cửu Chân bắt đầu rên lên thành tiếng, vang cả pḥng. Vô Kỵ nghe tiếng nàng rên, lại thấy tư thế nàng bị đụ, mặt y đỏ ngầu, hơi thở gấp rút, người toát mồ hôi, vuốt cu nhanh hơn nữa. Thủ dâm bằng một tay không đủ, y liền đua tay kia xuống mà mân mê luôn ḥn dái của ḿnh. Bên trong, Cửu Chân rú lên một tiếng, nàng đă lên tột đỉnh, lồn nàng bóp chặt lấy cặc Vệ Bích. Chàng cũng không nhịn được nữa bắn tinh trùng vô đầy lồn nàng. Ngoài cửa sổ, Vô Kỵ thấy nước nhờn hai người chảy ra vương văi, mà cặc Vệ Bích vẫn tiếp tục dập ra dập vô trong lồn Cửu Chân th́ y liền tưởng tượng đó là cặc ḿnh đang nắc vào lồn nàng. Y bèn bóp vào dái ḿnh, tay kia sọc mạnh hơn. Một giây sau, Vô Kỵ rên lên một tiếng lớn, xịt tinh trùng bắn ra tứ tung lên tường. Ngay sau đó, biết ḿnh đă bị bại lộ hành tung, y liền bỏ chạy.

Nghe tiếng rên, cả ba thanh niên, nữ giật ḿnh, vội vàng mặc quần áo rồi tung ḿnh ra truy tầm kẻ nh́n trộm. Vệ Bích thoáng thấy bóng Vô Kỵ đang chạy liền bay tới chận đầu. Ba người thấy y mặc đồ nô bộc th́ tức giận, hạch hỏi y xem y đă biết và thấy những ǵ. Nhưng Vô Kỵ chỉ bặm môi nín thinh không chiụ trả lời. Sau một lúc gặn hỏi không có kết quả, chợt Thanh Anh chỉ cho Vệ Bích thấy những đám tinh trùng vẫn c̣n bám nhầy nhụa trên quần y. Vệ Bích nổi giận tát cho y một cái té nhũi. Sau đó ba người xúm lại đánh đá y tơi bời. Bị ba người hè nhau ăn hiếp, Vô Kỵ tức giận vô cùng. Y đem hết hơi sức ra chống trả. Tuy vơ công của y không sao bằng một trong ba người nhưng nhờ biết qua vài thế Giáng Long Thập Bát Chưởng nên y cầm cự được một lúc. Mỗi lần y phát chưởng là bọn Vệ Bích phải tránh ngay, không dám chống đỡ. Nhưng rồi y cũng bị ba người đánh cho đến bầm vập. Người đánh y nặng tay nhất là Vệ Bích. Hắn sợ Vô Kỵ đem hết những hành động của hắn nói cho mọi người biết nên hắn muốn đánh Vô Kỵ đến chết mới thôi. Khi thấy Vô Kỵ tối tăm mặt mũi, sắp ngă xuống th́ Vệ Bích liền nhẩy đến, vận hết sức đánh một đ̣n quyết tử vào đầu Vô Kỵ. Trong khi y đang nhắm mắt chờ chết th́ có một bóng xám bay đến gạt tay của Vệ Bích ra. Chỉ có một cái gạt nhẹ nhàng mà Vệ Bích phải loạng choạng rồi té ngồi xuống, đủ biết công lực của người này mạnh lắm.

Người ra tay cứu Vô Kỵ là Chu Trường Linh, cha của Cửu Chân. Ông thấy Vô Kỵ biết sử dụng Giáng Long Thập Bát Chưởng th́ kinh ngạc vô cùng. Từ khi Quách Tỉnh tuẫn tiết ở thành Tương Dương th́ môn tuyệt học này đă bị thất truyền. Vô Kỵ đă biết qua thế chưởng Giáng Long th́ dĩ nhiên không phải là người tầm thường, xa lạ. Trường Linh quay qua mắng chửi bọn Vệ Bích không tiếc lời. Ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ đông hiếp kẻ thế cô, ba người xúm lại đánh một. Ba người sượng sùng, xấu hổ, không biết nói ǵ. Trường Linh lại mắng là khi thấy thằng nhỏ biết sử dụng tuyệt kỹ của thần ăn mày chín ngón mà không nhường nhịn th́ thật có tội nặng. Hỏi ra khi biết là Vô Kỵ vô nhà ông là v́ bị chó cắn th́ Trường Linh tức giận, đem lũ chó ra giết sạch. Bọn Vệ Bích thấy ông ra tay dữ quá th́ hăi sợ, đứng yên một phép, răm rắp, không dám thốt lên một lời. Trường Linh thấy Vô Kỵ yếu quá, sắp bất tỉnh th́ ông bế y vào pḥng ḿnh, tự ḿnh săn sóc cho y và c̣n dặn bảo người chung quanh phải chăm non Vô Kỵ tận t́nh.

Từ hôm đó, Vô Kỵ được mọi người nâng niu chiều chuộng hết mực. Từ Trường Linh cho tới Cửu Chân, chủ nhà đến đầy tớ, nhất nhất ai cũng săn đón y. Vô Kỵ được sống những ngày cực kỳ sung sướng.

(Hết Phần 5 ... Xin mời xem tiếp Vô Kỵ được cả nhà Chu Trường Linh thương yêu quá cỡ. Đang là một đứa tôi bộc, bỗng nhiên y trở thành một thượng khách của gia đ́nh họ Chu. Trường Linh hỏi y có phải là đệ tử Cái Bang không th́ y gật đầu v́ không muốn thổ lộ thân thế. Rồi Trường Linh hỏi thêm là ai đă dạy y vơ công và y học của ai môn Giáng Long Thập Bát Chưởng th́ y chỉ ậm ừ nói cho qua. Thấy Vô Kỵ không muốn nói rơ ngạnh ng̣n, Trường Linh không hỏi nữa mà c̣n trọng y thêm.

Trong lúc Vô Kỵ nằm dưỡng sức th́ hằng ngày Cửu Chân vẫn vào thăm y luôn. Nàng hoàn toàn thay đổi thái độ cư sử với y. Nàng trở lại nói chuyện với y hết sức diụ dàng, ngồi kế y kể chuyện hay đọc sách cho đến khi y ngủ yên. Bất cứ điều ǵ mà y muốn là nàng đều chiều y hết. Được Cửu Chân chiều chuộng và thăm sóc mỗi ngày, Vô Kỵ như sống trên non tiên. Được gặp Cửu Chân và kề cận nàng luôn luôn là điều y vẫn hằng mong ước, bây giờ đă thành sự thật. Nhưng có một điều mà y vẫn không nói ra cho Cửu Chân biết là ḷng thầm yêu trộm nhớ của y với nàng bấy lâu nay. Vô Kỵ cảm thấy là càng ngày y càng si mê Cửu Chân hơn. Một thằng con trai mười bốn tuổi, theo y, không thể tỏ t́nh một cách ngang xương với một cô con gái lớn hơn ḿnh năm, sáu tuổi. V́ thế, y chỉ dám nh́n Cửu Chân một cách say mê, đắm đuối mỗi khi nàng không để ư mà thôi. Thật ra, bề ngoài Cửu Chân trông rất đoan trang, thùy mỵ, nhưng bên trong nàng đă cứng cựa, lăo làng th́ làm sao mà nàng không biết Vô Kỵ ham mê ḿnh như thế nào?

Khi Vô Kỵ đă mạnh khỏe hoàn toàn, y đuợc gia đ́nh Cửu Chân coi y như là một người thân trong họ. Y được tham gia trong tất cả những hoạt động trong gia đ́nh. Thông thường th́ buổi sáng là học văn, buổi chiều th́ học vơ. Mỗi sáng, Cửu Chân cùng Vô Kỵ đọc sách và tập viết, mỗi chiều, Vô Kỵ xem mọi ngựi tập vơ. Một hôm, Vô Kỵ ngồi đọc sách, ḷng y lâng lâng như đang bay trên mây v́ hương thơm từ thân thể Cửu Chân trước mặt y thoảng lên mũi ngào ngạt. Liếc nh́n khuôn mặt xinh tươi thanh tú đang chăm chú vào cuốn sách, bàn tay nhỏ nhắn nuột nà thỉnh thoảng dở từng trang giấy, y liền động ḷng, con heo trong người chợt thức giấc, con cu tự dưng từ từ ngỏng dậy. Đột nhiên Cửu Chân ngước mặt lên thấy Vô Kỵ nh́n ḿnh một cách si dại, mặt y lúc đỏ lúc hồng th́ nàng bỏ cuốn sàch xuống đưa tay qua chiếc bàn đọc mà nắm lấy tay Vô Kỵ rồi cười hỏi:
- Chú Vô Kỵ đang mang tâm trạng ǵ vậy?
Như bị điện giật khi bàn tay mềm ấm của Cửu Chân chạm vào, nhưng y vẫn không rút tay lại, Vô Kỵ tránh nh́n tia mắt sắc sảo của nàng, không trả lời mà hỏi lại:
- Chị Cửu Chân có buồn không?
- Buồn ǵ? Có chú bên cạnh, tôi đâu có thấy cô đơn.
- Nhưng lũ chó chị nuôi bấy lâu nay bị bác Trường Linh giết hết. Trong vụ này tôi cũng có lỗi…
- Thôi chú đừng nhắc đến chuyện đă qua nữa. Bây giờ chú nói cho tôi biết chú đang nghĩ ǵ vậy?
Vô Kỵ đỏ mặt, thật ra y đang say sưa nh́n ngắm Cửu Chân và dĩ nhiên trong đầu y đang c̣ tà ư chỉ muốn đè nàng xuống mà giao hoan với nàng. Thấy mặt y ngượng ngùng, sượng trân, không nói một lời nào th́ Cửu Chân xoa nhè nhẹ trên tay y, trên môi đ̣ thắm nở một nụ cười rất lẳng lơ, khiêu khích. Nàng đă biết tỏng của ông cậu rồi. Thèm thuồng và dâm nứng quá rồi mà c̣n che đậy, ấp úng! Bản tính của một con gái đẹp lúc nào cũng muốn muốn người đàn ông con trai mê ḿnh lại nổi lên. Cửu Chân bỗng cảm thấy nhột nhạt ở phần dưới. Lũ chó không c̣n nữa để nàng vui vầy với chúng. Mấy ngày nay Vệ Bích lại không thấy xuất hiện. Cửu Chân cảm thấy ấm ức, đ̣i hỏi, làm sao mà chiụ được nữa? Trước mặt ḿnh là một thằng con trai đang tới tuổi sung sức, nứng t́nh, mà lại c̣n si mê ḿnh nữa, sẵn sàng chiều chuộng ḿnh, đưa ḿnh đến miền đam mê, khoái lạc. Nghĩ đến đó, Cửu Chân đă cảm thấy ẩm ướt nơi lồn ḿnh. Nàng liền trèo luôn lên bàn, đẩy mấy cuốn sách ra một bên, rơi xuống sàn, rồi ḅ từ từ tới Vô Kỵ. Trước mặt y, nàng luồn tay xuống kéo dây thắt lưng ra, tà áo trễ xuống. Ngồi dính trên chiếc ghế trước bàn, Vô Kỵ kêu lên một tiếng nhỏ. Hôm nay nàng không quấn vú nên hai quả đào tiên, mơn mỡn, trắng sữa phơi bày ra lồ lộ trước mắt y. Không tự chủ được nữa, Vô Kỵ đưa tay ra mà hứng lấy đôi g̣ bồng đảo mà bóp nhẹ. Cửu Chân rên lên một tiếng khẽ rồi đưa mặt tới, ngậm lấy môi y mà bú. Vô Kỵ say mê hôn trả lại nàng, lùa lưỡi ḿnh vào miệng nàng, vừa mân mê cặp vú rồi lấy hai ngón tay mà se se đầu vú đỏ hồng của nàng. Ṿ bóp một lúc, y đưa một tay rà rà xuống bụng nàng, rồi tới vùng cấm địa với đầy đủ khe nguồn cây lá mà rờ rẫm. Vừa xoa bóp cái vú săn cứng, vừa ṃ mẫm cái lồn mềm mại với lông tơ, dâm khí, vừa say sưa nút lưỡi, Vô Kỵ sung sướng như lạc vào non tiên. Y liền đút hai ngón tay vào cái lỗ lồn trơn nhớt của Cửu Chân. Sau một lúc, Cửu Chân nứng bạo, nàng nút lưỡi Vô Kỵ mạnh hơn, hai đầu vú se cứng lại, nước nhờn rỉ ra nhiều hơn, lỗ lồn co thắt chung quanh hai ngón tay của Vô Kỵ. Nàng bèn xoay người lại, vẫn ḅ trên bàn, nàng dúi lồn ḿnh vào mặt Vô Kỵ. Y không chần chờ, ngồi ôm lấy mông nàng mà bú liếm lồn Cửu Chân. Nàng sướng muốn tê người. Khác với con Tổng lănh binh chỉ biết sồng sộc mà liếm, Vô Kỵ rành nghề hơn (y đă thực tập rất nhiều lần với hai mẹ con Hiểu Phù Bất Hối rồi mà!) liếm cả vành trong lẫn vành ngoài, trên mu, dưới đít. Nhiều lúc Vô Kỵ c̣n banh mông vạnh mép của Cửu Chân ra để y có thể đút lưỡi sâu thêm vào cái lỗ lồn ẩm ướt của nàng. Cửu Chân phải rên lên:
- Chú Vô Kỵ…Ôi chao…Chú giỏi quá…

Khi cảm thấy con cu của ḿnh căng cứng quá sức chịu không thấu nữa, Vô Kỵ bèn đứng lên, cầm con cu đỏ sững mà đút vào lồn nàng. Cửu Chân rú lên một tiếng. Nàng cảm nhận rơ ràng con cu nóng hổi của Vô Kỵ đi sâu cái ọt vào cái lỗ giữa hai đùi ḿnh. Qú chổng mông trên bàn, nàng dúi cả người ra sau để con cu của Vô Kỵ đụ sâu vào lồn nàng. Không hiểu tại sao mỗi lần làm t́nh là Cửu Chân lại thích qú xuống chổng mông lên để được đụ?(!) Hai nguời đụ nhau (Vô Kỵ đụ tới, Cửu Chân đụ lại) một hồi. Mồ hôi Vô Kỵ toát ra cả người, hơi thở y dồn dập như người chạy đua. Y nh́n xuống thưởng thức h́nh ảnh con cu cứng đỏ của y nằm giữa cái mông tṛn lẵn của Cửu Chân, thụt ra thụt vô trong cái lỗ lồn hồng hào. Y lại muốn đổi thế, lật ngửa Cửu Chân lên, vắt hai chân nàng lên vai mà đụ. Lần này, y nh́n xuống mà thưởng thức h́nh ảnh con cu dập ra dập vô trong cái lồn xinh xắn bao phủ bởi đám lông đen mun. Vô Kỵ ôm lấy hai chân nàng mà ủi mạnh háng ḿnh vào mông nàng như đẩy xe lôi, hăng hái, miệt mài. Đă ốm yếu sẵn v́ bị Huyền Minh hàn khí hành hạ lâu năm và cũng mới khỏi bệnh nên Vô Kỵ thấy thấm mệt, mồ hôi nhỏ giọt xuống chim và xuống bụng nàng, chân đứng không muốn vững, nhịp đụ không c̣n ào ào như trước. Biết ngay anh chàng sắp sửa hết xí quách, Cửu Chân liền ngồi lên, đẩy Vô Kỵ ngồi xuống ghế, rồi nàng dạng hai chân ra, ngồi luôn lên đùi của y. Nàng đưa tay ra sau hướng dẫn cu Vô Kỵ cho nó chui tọt vào lồn ḿnh rồi nàng bắt đầu dập y như cưỡi ngựa vậy. Nàng vẫn c̣n sung sức và muốn kéo dài cơn khoái lạc mê ly này.Vô Kỵ tuy thấm mệt nhưng cu y vẫn cương cứng, vẫn đâm sâu vào lồn nàng. Y ôm chặt lấy người Cửu Chân, mặt y ép sát vào ngực nàng, nhiều khi y há miệng ra mà bú vú hoặc cắn đầu vú nàng. Cửu Chân ôm lấy đầu Vô Kỵ mà xiết mạnh vào ngực ḿnh, thỉnh thoảng nàng cúi mặt xuống t́m môi Vô Kỵ mà nút lưỡi y. Nàng dộng lồn ḿnh xuống cu Vô Kỵ cho đến khi nàng lên tột đỉnh, dâm thủy xuất ra tràn trề. Hai người ngồi ôm nhau thở dốc. Con cu của Vô Kỵ mềm dần. Thấy Vô Kỵ vẫn chưa ra, Cửu Chân bèn ngồi dưới chân y rồi cầm cu y mà bú cho nó cứng lên. Được bao phủ và bú nút bởi cái môi mềm mại, con cu y chẳng mấy chốc đă cương lên trong cái miệng ấm áp, ẩm ướt. Sau đó, nàng lại qú xuống, chổng mông lên, một tư thế mà nàng vẫn yêu thích, đưa lồn cho y đụ. Vô Kỵ mới đụ một vài cái th́ Cửu Chân đẩy y ra. Vô Kỵ đang bỡ ngỡ th́ Cửu Chân đă cầm con cu của y mà đưa vào đít ḿnh. Y thở mạnh. Y đă từng thấy Tạ Tốn đụ đít Tố Tố nhiều lần nhưng chính y th́ chưa bao giờ được thử qua món này cả. Ư tưởng sẽ được đụ vào đít của người con gái xinh như mộng, mà người đó lại là Cửu Chân, làm y lại tăng cơn nứng, cu y nở to thêm ra. Chưa có chủ định ǵ hết th́ Cửu Chân đă khiêu khích bằng cách ấn mạnh đít nàng vào cu y. Như một tay rành nghề, Vô Kỵ liền nắm chặt lấy hai mông Cửu Chân rồi đẩy mạnh cu ḿnh vào đít nàng. Cửu Chân kêu hự lên một tiếng. Cu y đă đâm sâu vào đít nàng, một cách dễ dàng. Không biết Cửu Chân làm sao mà Vô Kỵ có thể đụ tuốt vào lỗ đít nàng một cách nhanh chóng như vậy. Bây giờ như lấy lại sức, Vô Kỵ đụ vào đít Cửu Chân ào ào, mạnh bạo. Y thấy sướng như chưa bao giờ sướng như vậy. Y kêu tên nàng như đang trong cơn mơ:
- Chị Cửu Chân ơi…Chị Cửu Chân…Chị ơi…

Bị đụ dồn dập và dai dẳng như vậy nhưng đít Cửu Chân vẫn không nở ra một tí nào. Con cu của Vô Kỵ như bị bóp chặt bởi lỗ đít của nàng. Đă đến lúc Cửu Chân giở kinh nghiệm của ḿnh ra rồi. Nàng vận sức co thắt các bắp thịt ở quanh đít làm cu Vô Kỵ như kẹt cứng trong hậu môn nàng. Sự cọ sát làm cu y đau buốt muốn nghẹt thở. Quả nhiên chỉ một vài phút sau, Vô Kỵ bắn tinh vô lỗ đít nàng. Y nằm đè lên lưng nàng mà thở ồ ồ. Y không muốn rút cu ra mà vẫn nằm ôm nàng tiếp tục từ đằng sau đụ vào đít nàng một lúc lâu thêm nữa. Cho đến lúc cu Vô Kỵ mềm xèo, bị cái lỗ đít khít khao của Cửu Chân đẩy ra ngoài…

Từ đó, hai người không c̣n e dè với nhau nữa.

Một hôm Trường Linh và Cửu Chân đến t́m Vô Kỵ. Nh́n thấy vẻ khẩn trương trên mặt hai người, y biết là đă có chuyện không may. Y nghi là Trường Linh đă biết ra những màn đụ đéo làm t́nh của hai người nên bây giờ đem Cửu Chân tới để đối chất. Trường Linh nh́n y rồi thở dài:
- Cậu đă ở với tôi lâu ngày rồi. Bây giờ đă đến lúc cậu phải rời đây.
Vô Kỵ hốt hỏang, liếc Cửu Chân một cái rồi nói:
- Bác Trường Linh, mọi việc nếu không phải th́…sự việc đă xẩy ra như thế th́ cháu xin bác…
Trườnh Linh nói gạt đi:
- Chuyện đă xẩy ra rồi, tôi không c̣n cách nào hơn nữa.
Vô Kỵ lưng toát mồ hôi mà thầm nghĩ ḿnhlà một thằng con nít vô gia cư đă được người ta cho tá túc, đối đăi tử tế, làm chuyện dâm dật với người lớn tuổi hơn ḿnh ngay trong nhà người ta đă là chuyện không hay rồi, mà lại c̣n xơi tái, nhiều lần xào tới xào lui con gái của người ta nữa th́ hết cỡ. Vô Kỵ hết nh́n Trường Linh rồi tới nh́n Cửu Chân như muốn phân bua, tạ lỗi. Cửu Chân thấy mặt mày y dáo dác như vậy th́ biết là y đang nghĩ ǵ. Nàng vội đỡ lời:
- Nhà tôi đang gặp nạn, phải trốn nơi xa. Chúng tôi không muốn chú liên lụy tới nên cha tôi mới bảo chú phải đi trước là vậy.
Vô Kỵ thở phào nhẹ nhơm, nhưng vôi hỏi ngay:
- Chuyện ǵ mà quan trọng đến như vậy?
Trường Linh nói:
- Chuyện mua ơn chước oán này dài ḍng lắm. Cậu chỉ nên biết là đại địch của gia đ́nh tôi đă tới nơi. Không biết lúc nào họa sẽ giáng xuống. Tốt nhất là cậu nên rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt. Tôi đă cho người làm, tôi tớ nghỉ hết cả rồi. Đây này, tôi biếu cậu vài chục nén vàng để cậu tiện đi đường. Mong có ngày gặp lại.
Vô Kỵ nghe nói kinh hoàng, nhất định không chịu nhận số vàng và nằng nặc đ̣i ở laị với gia đ́nh Trường Linh, có ǵ th́ họa phúc cùng chịu. Đang đôi co th́ bỗng nhiên có tiếng reo la rồi lửa cháy ngập trời. Trường Linh hốt hỏang kêu lên là cường địch đă đến rồi vội vă kéo cả gia đ́nh và Vô Kỵ chạy đi tránh nạn. Cũng may là ông đă chuẩn bị từ trước nên mọi người chạy thoát vào khu rừng trên triền núi. Trường Linh đem mọi người lên ẩn trong một dẫy nhà lá trong rừng sâu. Khu trang viện của Trường Linh rất to lớn nên đám cháy âm ỉ cả ba bốn ngày mới hết. Ngày nào Cửu Chân cũng ra đứng nh́n ngon lửa mà khóc thổn thức. Vô Kỵ thấy nàng đau khổ như vậy mà thương tâm, sầu muộn, không biết phải làm ǵ. Mấy ngày sau, cuộc sống của mọi người lại c̣n cam khổ hơn nữa. Vô Kỵ thấy Cửu Chân đang sống sung sướng, giàu sang phú quí, chăn êm nệm ấm, kẻ hầu người hạ, bây giờ th́ nhất đán mất hết, sống như thời hoang dă. Mọi người ai cũng thê lương, ảo năo. Cửu Chân th́ cố sống cơ cực, mỗi ngày mỗi lam lũ.

V́ ở chung đụng với nhau trong mấy gian nhà nên Vô Kỵ và Cửu Chân không c̣n có nhiều cơ hội để hành dâm với nhau nữa. Nhiều khi y nứng lên nhưng phải cố nhịn. Cửu Chân biết thế nên nàng t́m mọi cách để thỏa măn y. Nếu lúc nào trong nhà vắng hoặc muốn làm một cú dă chiến th́ Cửu Chân bú cu y cho đến lúc y ra mới thôi. Có lúc nàng rủ Vô Kỵ đi vào rừng t́m chỗ vắng rồi hai người đụ nhau. Vô Kỵ muốn cái ǵ nàng cũng chiều y hết. Y muốn đụ nàng ở lỗ nào, tư thế ǵ cũng được. Ở trên người Cửu Chân có lỗ nào có thể đụ đuợc là Vô Kỵ đụ hết, từ lỗ miệng, tới lỗ lồn, tới lỗ đít. Hai người thử hết những vị thế làm t́nh, đứng, ngồi, nằm ngửa, nằm sấp, đụ trước, đụ sau, đụ ngược, và dĩ nhiên là không thiếu kiểu qú chổng mông lên. Một hôm trời ấm lên một tí, tuyết tan, Cửu Chân rủ Vô Kỵ đi tắm suối. Làm sao mà Vô Kỵ quên được những giờ phút thần tiên đó? Nước lạnh nhưng trong vắt và thơm lành. Lúc đầu hai người c̣n mặc nguyên cả quần áo mà nhẩy xuống nước, nhưng sau đó th́ Vô Kỵ tinh nghịch lột trần truồng Cửu Chân ra. Nàng không cưỡng lại. Thích chí y cởi luôn quần áo ḿnh ra rồi hai người tắm trần truồng với nhau. Để cho đỡ lạnh, hai người cứ ôm nhau riết. Hai thân thể trần truồng dính sát vào nhau để truyền nhiệt cho nhau. Ôm xiết nhau một hồi là cả Vô Kỵ lẫn Cửu Chân đều nứng. V́ bị ngâm trong nước lạnh nên cu Vô Kỵ không cương lên nổi, ển ển x́u x́u, Cửu Chân phải bú một hồi cu y mới cứng lên. Thế là sau đó hai người đụ nhau tơi bời hoa lá. Thật ra tắm suối lạnh như vậy, trong khi đụ nếu không chủ động th́ dù đang nứng cách mấy cũng phải run cầm cập, chịu sao thấu? V́ thế Vô Kỵ và Cửu Chân hành dâm ào ào, y nắc th́ nàng dập, nàng xiết th́ y bóp, cho đến khi cả hai đều vă mồ hôi, ngoài trời lạnh nhưng cả hai đều như hai ḷ lửa. Vô Kỵ khoái nhất là tṛ vừa đụ vừa se hai đầu vú Cửu Chân, v́ đang trong cơn khoái lạc và bị phơi bày ra ngoài trời giá lạnh, hai đầu vú nàng săn lại, cứng như hai ḥn đá cuội. Dĩ nhiên là cuộc tắm suối “dâm tuyền” được chấm dứt bởi một màn Cửu Chân chổng mông ra cho Vô Kỵ đụ vào lồn và xuất tinh trong lỗ đít.

Một hôm, Trường Linh rầu rĩ cho biết là tiền bạc chẳng c̣n bao nhiêu, gạo nước cũng sắp cạn, không thể ở một nơi măi được. Nhưng đi th́ không biết đi đâu, mà đại thù th́ vẫn c̣n đó, không biết lúc nào tới, đất trời lồng lộng, nhưng không có chỗ dung thân. Trước mặt Vô Kỵ, Trường Linh cứ ôm đầu bóp trán, thở dài thườn thượt. C̣n Cửu Chân th́ rưng rưng nước mắt, âu sầu thảm năo. Nàng thổn thức tâm sự với Vô Kỵ:
- Chú Vô Kỵ biết không, tôi không sợ sống trong khổ cực, nhưng tôi rất sợ sống trong kinh hoàng. Kẻ thù chúng tôi lúc nào cũng như ở chung quanh, ŕnh rập, chỉ chờ chúng tôi lộ diện là hăm hại. Cảnh trên đe dưới búa, tôi không chịu được. Tôi chỉ mong sao gia đ́nh tôi đang sống ở một miền chân trời góc biển, không ai biết tới. Có vậy tôi mới an tâm.

Đêm đó Vô Kỵ nằm suy nghĩ măi. Câu nói của Cửu Chân làm y nhớ tới đời sống ḿnh và Băng Hỏa đảo. Y biết là y sắp chết, cha mẹ không c̣n, nên y muốn gặp lại nghĩa phụ y là Tạ Tốn một lần cuối. Băng Hỏa đảo xa xôi, không có người lai văng, gia đ́nh Trường Linh tới đó mà tránh nạn th́ ai mà biết được? Rồi y nghĩ, “Bác Trường Linh là người tốt như vậy, chắc chắn sẽ làm bạn hiền với nghĩa phụ ta. C̣n chị Cửu Chân th́ sẽ thích phong cảnh trên Băng Hỏa đảo lắm. Có ḿnh bên cạnh th́ không c̣n buồn nữa. Hai người sẽ sống vui vẻ, sung sướng bên nhau, không ai t́m thù. Như vậy không thích hay sao?” Ư định gặp lại Tạ Tốn và được sống bên cạnh Cửu Chân cho tới chết làm y hăm hở, vui sướng. Sáng hôm sau, Vô Kỵ nói cho Trường Linh biết hết nguồn gốc, thân phận và ư định của ḿnh. Trường Linh nghe xong mừng rỡ, hỏi y:
- Cậu Vô kỵ ạ, có chắc là cậu muốn chúng tôi tới Băng Hỏa đảo không?
- Cháu chỉ muốn gia đ́nh bác và chị Cửu Chân sung sướng thôi.
- Chùng tôi ở vùng xa xôi, tuy không quen biết với cha cậu nhưng cũng cảm phục danh tiếng và vơ nghệ của Trương ngũ hiệp. Khi nghe tin ngũ hiệp mất, chúng tôi thương tiếc vô cùng. Không ngờ hôm nay lại được gặp cậu. Thế th́ cậu muốn bao giờ chúng ta đi Băng Hỏa đảo?
- Cháu thấy không nên tŕ hoăn nữa.
- Tốt, nếu thế th́ chúng ta tiến hành vụ đi Băng Hỏa đảo liền.

(Hết Phần 6 ... Xin mời xem tiếp

Sau khi Vô Kỵ nói cho Chu Trường Linh biết y là con của Vơ Đang ngũ hiệp Trương Thúy Sơn và nghĩa phụ y là Tạ Tốn hiện đang ở trên Băng Hoả đảo, với sự đồng ư của Vô Kỵ, Trường Linh sửa sọan tàu bè để cùng đi Bănh Hỏa đảo.

Từ khi thổ lộ thân thế của ḿnh, Vô Kỵ được mọi người cưng chiều hơn nữa. Nhất là Cửu Chân th́ khỏi nói, nàng bây giờ theo y không rời nửa bước. Nàng lo cho y từ tinh thần đến thể chất. Nàng vẫn thựng đọc sách với y, dạy y viết chữ mỗi ngày –như một người mẹ. Bây giờ nàng c̣n nấu nướng cho y ăn, bưng cơm chuốc nước – như một người hầu. Mỗi lần y lên cơn dâm, nàng thỏa măn y tận cùng – như một người t́nh. Vô Kỵ thương yêu nàng vô cùng. Đối với y, trên đời này không c̣n ư nghĩa ǵ hết nếu không có Cửu Chân. Ngày nào y cũng mong ngóng tới lúc lên đường để y có thể sống chung với nàng trên Băng Hỏa đảo đến măn đời. Khi Vô Kỵ hỏi Trường Linh th́ ông bảo là công việc đang tiến hành rất mau, ngày khởi hành sẽ không c̣n bao xa, chỉ c̣n mấy ngày nữa thôi. Trường Linh c̣n dặn ḍ Vô Kỵ:
- Trên đời này chỉ có tôi, cậu và con Cửu Chân là biết chuyến đi này thôi. Cậu phải tuyệt đối giữ bí mật. V́ Tạ Tốn nghĩa phụ của cậu có rất nhiều oán thù với anh hùng giang hồ, nếu họ biết được th́ tính mạng của ông ta sẽ không vẹn toàn đâu. Và cậu cũng sẽ bị nguy hiểm nữa.
Vô Kỵ thầm nghĩ, “Bác Trường Linh thật tốt, biết lo xa cho ta và nghĩa phụ ta nữa.”

Tối hôm đó, Vô Kỵ trằn trọc ngủ không được. Y háo hức chờ ngày đi và cứ mơ tưởng đến đời sống vô tư, sung sướng với gia đ́nh Trường Linh trên Băng Hỏa đảo. Bỗng có tiếng kẹt cửa và Cửu Chân lách người bước vào. Nàng đi tới cạnh giường y:
- Chú Vô Kỵ ngủ chưa?
- Chưa. Tôi ngủ không được.
- Thôi để tôi ra ngoài cho chú ngủ nhé.
Vô Kỵ nắm lấy tay nàng giữ lại. Cửu Chân hiểu ư nhưng vẫn hỏi với một giọng rất gợi dục:
- Chú muốn tôi giúp chú ngủ ngon phải không?
Thấy Vô Kỵ gật đầu, nàng nheo mũi nói:
- Nhưng chú phải hứa với tôi là chú sẽ ngủ ngay, không được bước ra khỏi giường.
Nói xong Cửu Chân leo lên giường rồi kéo quần Vô Kỵ xuống. Nàng cầm con cu dài và mềm của y để giữa ḷng hai bàn tay rồi chà tới chà lui nhè nhẹ như người ta vo gạo vậy. Con cu của Vô Kỵ vừa được chà sát, vừa được xoắn xoáy trong hai bàn tay mềm ấm đă bắt đầu to cứng. Người Vô Kỵ run lên, trên đầu cu rỉ ra một vài giọt nước nhờn trong vắt. Cửu Chân liền cúi đầu xuống thè lưỡi ra liếm đầu cu y rồi, cũng bằng lưỡi, trê trét nước nhờn lên đầy đầu cu y, hai tay vẫn tiếp tục vần ṿ không ngừng. Xong, nàng ngậm lấy đầu cu của y vào miệng rồi mút cho đến khi nó sạch láng. Cu Vô Kỵ bây giờ đă căng cứng, y liền gh́ đầu nàng xuống cu ḿnh. Cửu Chân để cho con cu y đi tuốt vào họng rồi nàng lại nhả ra từ từ cho tới khi cả con cu đi ra khỏi miệng nàng. Môi nàng lúc nào cũng mím chặt lấy cu y, từ lúc nó bị kềm hăm trong miệng cho tới lúc nó bung ra ngoài miêng. Rồi nàng lại nuốt hết con cu vào họng, rồi lại nhả hết ra, đôi môi vẫn mút chặt lấy cu y, từ gốc cu tới đầu cu. Cửu Chân tiếp tục nuốt cu Vô Kỵ như vậy cả chục lần. Vô Kỵ cong người lên, rên rỉ:
- Ôi, sướng quá…Chị Cửu Chân ơi…Sướng quá…
Cửu Chân nắm chặt con cu cương cứng của y rồi sọc thật nhanh khiến cho máu dồn lên đầu cu y đỏ ối. Nàng nh́n vào đầu cu y vừa sọc vừa nói khe khẽ:
- Chú Vô Kỵ…ra đi…bắn tinh vô mặt tôi đi…Chú Vô Kỵ ơi…tôi muốn chú xuất tinh vào miệng tôi…Tôi muốn uống hết…Chú Vô Kỵ…
Nghe tiếng th́ thầm đĩ thơa của Cửu Chân, Vô Kỵ kềm không nổi nữa xịt môt luồng nuớc trắng đục thẳng vào mặt nàng. Cửu Chân vội vàng há miệng ngậm lấy cu mà nuốt hết nguồn tinh trùng. Một vài giọt vẫn c̣n dính trên tóc, trên mắt và trên miệng nàng. Trong lúc Cửu Chân liếm láp cu y cho nó sạch trơn th́ Vô Kỵ ôm lấy đầu nàng, nh́n thấy khuôn mặt thanh tao đang say mê rửa sạch hạ bộ ḿnh, y mỉm cười sung sướng.

Bỗng nhiên có tiếng gơ cửa nhè nhẹ:
- Chị Cửu Chân có trong đó không?
Nhận ra tiếng nói của Thanh Anh, Vô Kỵ vội vàng đẩy nhẹ đầu Cửu Chân ra rồi định kéo chăn che lên hạ bộ. Nhưng Cửu Chân giữ tay Vô Kỵ lại. Một tay vẫn nắm lấy cu y, một tay lau chùi tinh trùng vương văi trên mặt, nàng hướng về phiá cửa mà trả lời:
- Thanh muội vô đây.
Bước vào thấy Vô Kỵ đang nằm ngửa cho Cửu Chân nắm cu, Thanh Anh ú ớ:
- Ơ…Chu bá phụ …có chuyện muốn…gặp chị…
Cửu Chân nh́n Thanh Anh rồi quay đầu nh́n Vô Kỵ:
- Chú Vô Kỵ hôm nay khó ngủ. Chị đang giúp chú ấy dỗ giấc. Em ra đây phụ chi đi. Rồi hai ta đi cũng không muộn.
Vô Kỵ nghe Cửu Chân nói th́ đỏ mặt. Y cũng không hiểu tại sao Cửu Chân mới bú cu cho y phóng tinh mà c̣n kêu Thanh Anh vô để làm thêm một phùa nữa. Thấy Thanh Anh nhanh nhẹn bước tới, Vô Kỵ lúng túng. Nhưng y nhớ ra là Thanh Anh cũng thuộc loại dâm nữ, không kém ǵ Cửu Chân. Y đă từng trông thấy Thanh Anh và Vệ Bích làm t́nh với nhau rồi nên biết nàng là cao thủ trên dâm trường. Y yên tâm, nằm yên, chờ đợi. Lúc đó, Thanh Anh nhoẻn miệng cười:
- Để em giúp chị cho mau, kẻo trễ.

Thanh Anh liền leo lên giường, hai nàng qú hai bên người Vô Kỵ. Cửu Chân tiếp tục dùng tay mà vuốt cu Vô Kỵ. C̣n Thanh Anh th́ rà mặt xuống liếm khắp người y. Cái lưỡi mềm ướt của nàng tung tăng, phơn phớt, ngọ nguậy trên ngực, hai đầu vú, xuống bụng, rốn, rồi lần tới háng. Thấy Thanh Anh đang hôn lên háng Vô Kỵ, Cửu Chân bèn nắm cu y mà kéo ngược lên bụng, để lộ ra hai ḥn dái lấm tấm vài sợi lông. Thanh Anh bèn đưa lưỡi qua liếm dái Vô Kỵ liền. Nàng đùa nghịch với dái của y -- không phải bằng tay mà bằng lưỡi -- dùng lưỡi hất dái y lên, chờ cho nó rớt xuống, nàng lại dùng lưỡi hất nó lên nữa. Hai ḥn dái Vô Kỵ tung lên rớt xuống nhiều lần, y không thấy đau mà chỉ thấy sướng. Bỗng Vô Kỵ sực lên một cái. Thanh Anh đă hút một ḥn dái của y vào trong miệng mà ngậm lại. Rồi nàng lấy ngón tay mà đẩy luôn ḥn dái thứ hai vào miệng. Muốn ngậm cả hai ḥn dái Vô Kỵ trong miệng, Thanh Anh phải há miệng ra thật lớn mới chu toàn được. Nàng không dám bú mạnh v́ biết Vô Kỵ sẽ thốn dái. Nàng chỉ lục lọi cai lưỡi trong miệng khiến Vô Kỵ có cảm tưởng như nàng đang xoa nặn ḥn dái ḿnh vậy. Một lúc sau, Thanh Anh nhả dái Vô Kỵ ra, b́u dái y ướt nhẹp toàn nước miếng. Sau đó nàng liền bú lấy cái đầu cu bóng lưỡng của y đang trồi sụt trong tay Cửu Chân. Cửu Chân bỏ tay ra cho Thanh Anh nuốt hết cu Vô Kỵ vào miệng và thay thế Thanh Anh mà tiếp tục bú dái y. Vô Kỵ nh́n thấy hai nàng con gái xinh đẹp thay phiên bú liếm th́ chiụ không nổi nữa. Y bèn ngồi dậy định đẩy Thanh Anh ra mà đụ nàng nhưng Cửu Chân lại đẩy y nằm xuống, rồi kéo người y nghiêng qua một bên. Cửu Chân sau đó giơ chân của Vô Kỵ cao lên rồi đưa sát mặt vào mà liếm lấy lỗ đít y. Sau đó Cửu Chân và Thanh Anh phục vụ Vô Kỵ rất kỹ: sọc cu, bú cu, liếm dái, bú dái, liếm đít, bú đít. Chỉ trong ṿng năm phút sau, khi Cửu Chân đang dùng lưỡi ngoáy vào lỗ đít y th́ y đă xuất tinh đầy vào miệng Thanh Anh, lúc đó đang bú cu y. Thanh Anh không nuốt hết tinh trùng mà nàng để nó tràn ra khỏi miệng, nhễu xuống dái và đít Vô Kỵ. Cửu Chân liền liếm sạch hết.

Hưởng khoái lạc liên tiếp hai lần, Vô Kỵ sung sướng quá, nằm rũ ra, thở dốc. Cửu Chân lấy chăn đắp lên ngựi y rồi cười nói:
- Thôi bây giờ chú Vô Kỵ ngủ đi, để tôi phải đi gặp cha tôi. Nhớ là chú đă hứa là phải ngủ yên, không được ra khỏi giường đấy nhé.
Nói xong, Cửu Chân kéo Thanh Anh đi ra ngoài. Trước khi đóng cửa lại, Thanh Anh c̣n quay mặt lại nh́n Vô Kỵ nheo mắt một cái, như diễu cợt. Vô Kỵ cười kh́ lên rồi thầm nghĩ, “Mọi người ai cũng tốt với ta cả. Nhất là chị Cửu Chân”.

Nằm suy nghĩ một hồi, và sau hai phùa hoan lạc, mệt mỏi, Vô Kỵ thiếp đi lúc nào không biết. Nhưng chỉ một lát sau, y giật ḿnh thức giấc. Vốn đau yếu lâu năm, Vô Kỵ ngủ rất ít. Y nằm yên mà vẽ tưởng đến đời sống sung sướng sau này. C̣n vài ngày nữa là y sẽ rời xa nơi này, nơi có nhiều kỉ niệm hưởng lạc với Cửu Chân. Rồi không cưỡng lại được, y bước ra khỏi giường mà đi quanh quẩn trong các pḥng tối im, vắng lặng. Ḱa, nơi này là chỗ y đă đụ vào đít Cửu Chân khi nàng có kinh nguyệt không cho vào lồn được, ḱa, góc nọ là nơi nàng nhiều lần bú cu y những lúc y lên cơn dâm dă chiến. Loanh quanh một hồi, Vô Kỵ đẩy cửa bước ra ngoài, miệng lẩm bẩm, “Ta đi tới thăm ‘dâm tuyền’ một tí. Mai sau sẽ không bao giờ tới đây nữa. Chị Cửu Chân không biết đâu. Nhưng nếu có biết th́ chắc chị cũng bỏ qua, không sao đâu.” Nghĩ đoạn một ḿnh y lần ṃ trong đêm tối ra tới ḍng suối vắng, nơi mà y và Cửu Chân vẫn hằng dắt nhau ra để tắm gội cho nhau và làm t́nh với nhau. Đang đi bỗng Vô Kỵ nghe có tiếng cười khúc khích vang lên trong trời sương vắng lặng. Y nhận ra ngay đó là tiếng cười của Cửu Chân. Đang ngạc nhiên th́ tiếp theo đó là giọng nũng nịu, dâm đăng của Thanh Anh:
- Ái…Nhột quá…Sư huynh mà cứ làm nữa th́ em sẽ chết mất thôi…Chị Cửu Chân…cứu em mí…em chịu không nổi nữa rồi ḱa…Sư huynh…

Nghe thế, Vô Kỵ biết ngay là ba người Cửu Chân, Thanh Anh và Vệ Bích đang hẹn ḥ nơi đây mà vui vầy vói nhau. Y liền rón rén lần đến chỗ ba người mà quan sát. Nhưng trời tối quá, mà chỉ có một ít ánh trăng, nên y không thể nh́n rơ được sự vật ǵ cả. Y chỉ có thể h́nh dung ra được ba khối người, nửa kín, nửa hở, nửa trần truồng, đang quấn quít xà nẹo với nhau. Nghe tiếng ba người đùa dỡn đĩ thơa với nhau, Vô Kỵ thấy chua xót trong ḷng, “ Hóa ra là chị Cửu Chân và Thanh cô nương có hẹn với Vệ Bích nơi đây chứ chẳng phải là cần gặp bác Trường Linh. Thảo nào hai người thỏa măn ta tới hai lần để ta mệt thiếp đi hầu họ có thể tới nơi hẹn ḥ”. Trong lúc Vô Kỵ đang núp trong bụi rậm, bần thần cay đắng th́ ba người kia cứ tiếp tục ngả ngớn với nhau, ngụp lặn trong cái thế giới khoái lạc riêng của họ. Bỗng có tiếng chân xột xoạt đi tới rồi một giọng nói cất lên:
- Ba đứa bay làm ǵ ở đây vậy?
Cả bốn người đều giật ḿnh. Cửu Chân hốt hoảng, lắp bắp:
- Cha… Lâu quá con chưa gặp biểu huynh…Cha…
- Hừ…Lỡ Vô Kỵ nó biết được th́…
- Thưa cha đừng lo. Nó không biết đâu. Bây giờ thằng đó nó đang ngủ say lắm!

Vô Kỵ hả dạ thầm nghĩ, “ Bác Trường Linh tốt bụng biết ta yêu thích chị Cửu Chân nên lo cho ta”. Nhưng y lại thấy khó chịu khi nghe Cửu Chân xưng hô với ḿnh như vậy. Trong lúc đ̣ Trường Linh lại nói:
- Sắp tới ngày đi rồi đừng nên vọng động mà lỡ chuyện. Hai cháu Thanh và Vệ Bích đừng ra mặt nhiều nữa. Để ta và Cửu Chân cán đán được rồi. À, cháu Thanh, ta cần gặp cha cháu để bàn một lần nữa vụ cùng đi Băng Hỏa đảo với nhau. Thôi ḿnh đi đi.

Vô Kỵ nghe Trường Linh nói vậy th́ y nghi ngờ vô cùng. Giọng Trường Linh có ẩn tàng một xảo ư lừa dối làm y lạnh ḿnh. Hơn nữa, ông đă nói với y là chuyến đi Băng Hỏa đảo rất bí mật, tại sao lại phải bàn với cha của Thanh Anh, người mà y chưa gặp bao giờ, để cùng đi một chuyến? Càng nghĩ, tim Vô Kỵ càng đập mạnh. Y có cảm tưởng là sẽ có một chuyện ǵ ghê ghớm sắp xẩy đến. Y liền cẩn thận đi ḍ theo bốn người. Khi thấy họ đi vào một căn nhà lá, Vô Kỵ ḅ từ từ tới gần đủ để nghe tiếng nói của họ chứ y không dám tới gần quá để nh́n vào trong. Y nghe giọng của Trường Linh nói lên:
- Chúng ta sẽ giả dạng khách thương đi tới miệt biển rồi từ đó dùng thuyền đi lên bắc cực. Có thể ḿnh sẽ phải sống trên biển một tháng trời. Hiền đệ có dự trữ đầy đủ thực phẩm chưa?
Tiếng một ngựi đàn ông lạ, chắc là cha của Thanh Anh, trả lời:
- Sư huynh đùng lo, mọi việc đă hoàn tất cả rồi.
Rồi tiếng của Cửu Chân vang lên:
- Thưa cha, trong một tháng trời sắp tới, con phải hầu hạ thằng đó cực khổ. Con chỉ xin cha cho con giết nó sau khi xong chuyện.
Nghe tới đó, Vô Kỵ tối xầm cả mặt mũi. Đầu óc choáng váng, y vẫn c̣n nghe văng vẳng tiếng của Trường Linh:
- Ừ, nếu được việc th́ con là người có công nhiều nhất. Thằng nhỏ đó dâm dục thật. Theo cha th́ ḿnh phải cho nó sống cực sống khổ. Chúng ta sẽ giết Tạ Tốn rồi đâm mù mắt thằng ôn con đó như nghĩa phụ nó, rồi sẽ thiến dái nó đi bỏ cho nó sống một ḿnh trên đảo. Cô đơn và á nam á nữ, nó rồi sẽ chết dần ṃn. Cho bơ đời một tên tiểu dâm tặc! Hừ, ta mất cả một điền trang nhưng so với bảo đao Đồ Long th́ vẫn c̣n xứng giá. Khi đă có Đồ long đao trong tay th́, hà hà, làm sao quần hùng không nghe lời chúng ta được!
Rồi tiếng cha của Thanh Anh vang lên:
- Đại ca nói đúng: Vơ lâm chí tôn, bảo đao Đồ Long, hiệu lệnh thiên hạ, mạc cảm bất ṭng. Ha…ha… ha…

Tim Vô Kỵ đập thật mạnh, mọi sự việc tự nhiên trở nên sáng tỏ hết. Y thầm nghĩ, “Bác Trường Linh thấy ta biết sử dụng Giáng Long Thập Bát Chưởng nên đoán ra thân thế ta. Nhưng bác ta không nói ra mà chỉ đối sử với ta rất tử tế, rồi lại đốt nhà, sống cực để ta thương tâm mà tự ư đầu thú. Sau đó, v́ ta mê muội chị Cửu Chân nên ta c̣n xin bác ta đưa ḿnh tới băng Hỏa đảo nữa. May mà ta phát giác ra kịp thời chứ không th́ ta đă dẫn họ tới để hại nghĩa phụ ta rồi”. Vô Kỵ liền ḅ ra xa, không trở về pḥng mà chạy thẳng vào rừng, bỏ trốn.

Vô Kỵ cứ nhắm đường trước mặt mà chạy một hồi tới rạng sáng. Y quay đầu lại nh́n th́ liền thốt lên một tiếng kinh hăi. Dấu chân của y để lại rành rành một vết dài trên đường tuyết. Y đang lo sợ bọn Trường linh sẽ theo vết mà ḍ theo th́ đă nghe tiếng Cửu Chân vang lên từ xa:
- Chú Vô Kỵ ơi! Đang ở đâu đó, ra cho tôi gặp mặt đi!
Rồi theo sau đó là tiếng Trường Linh nói lớn lên:
- Cháu Vô Kỵ đang đêm bỏ đi đâu thế? Nếu chúng tôi có điều ǵ không phải th́ cháu bỏ qua nhé.
Vô Kỵ hoảng sợ, biết Trường Linh đang theo dấu chân ḿnh mà t́m đến. Y liền cắm đầu chạy nhanh hơn. Nhưng chỉ một lát sau, y đă nghe tiếng Trường Linh, cách xa khoảng vài trăm thước, kêu lên:
- A! Cháu Vô Kỵ đây rồi! Cháu ngừng lại cho bác nói chuyện…

Ngoảnh lại, y thấy Trường Linh đang phi thân vun vút về hướng ḿnh. Ngay lúc đó, y chợt thấy bên sườn núi có một khe núi đen ng̣m, giống như một cái hang động nhỏ. Không chần chờ ǵ nữa, y phóng người tới lách vào khe động. Lúc đó, Trường Linh cũng vừa nhẩy tới nơi, nắm lấy tay Vô Kỵ mà kéo lại. Nhưng Trường Linh chậm mất một bước, chỉ cầm được tay áo của Vô Kỵ nên hắn chỉ nghe một cái rẹt, cánh tay áo của Vô Kỵ rách ra, c̣n Vô Kỵ th́ đă chui tọt vào trong hang rồi. Trường Linh vội vàng nghiêng ḿnh chui luôn vào khe động, nhưng mới chui vào một tí th́ vách núi thu hẹp lại nhỏ quá, hắn không sao lách người vào thêm được. Trường Linh nh́n sâu vào trong nhưng chỉ thấy tối thui không nhận được vật cảnh ǵ cả. Hắn đưa tay ra rờ ṃ chung quanh th́ biết ngay hang động đột nhiên thu nhỏ lại thành một lỗ chui chỉ vừa tằm cho con người ốm yếu của Vô Kỵ ḅ đi chứ thân h́nh hắn to béo th́ không thể chui lọt. Trường Linh bèn đánh lửa đưa đuốc vào lỗ nhỏ mà quan sát th́ hắn thấy mặt đất tự nhiên hụt hẫng xuống, hiển nhiên là Vô Kỵ đă rớt xuống hố sâu rồi. Hắn liền nói lên:
- Cháu Vô Kỵ ra đây, bác không giận cháu đâu. Cháu Vô Kỵ ơi!

Nhưng hắn kêu măi mà cũng chẳng nghe tiếng trả lời.

(Hết Phần 7 ... Xin mời xem tiếp Thật ra sau khi bị Trường Linh bắt hụt, rách áo, Vô Kỵ vội ủi người nhanh vào trong hang tối th́ y bị đụng đầu một cái mạnh vào vách đá. Biết là đă tới đường cùng, y đang hoang mang rờ rẫm chung quanh không biết phải làm ǵ th́ y ṃ thấy ở dưới có một lỗ nhỏ thông đi. Mừng quá, y liền chui người vào. Lỗ chui chỉ vừa vặn người y nên y biết Trường Linh không thể đuổi theo ḿnh được nữa. Y đang mừng thầm, ḅ tiếp th́ bỗng nhiên người y trợt xuống ngay một cái vực. Vô Kỵ hốt hoảng quờ quạng bám víu chung quanh, nhưng trời tối đen như mực, vách đá th́ trơn như mỡ, tai y nghe tiếng nước chẩy róc rách, mà người y th́ cứ trượt ào ào xoai xoải xuống vách núi. Th́ ra đây là một núi đá vôi, bị nước mưa và nước tuyết tan ra xoi ṃn thành những hang động chằng chịt. Người Vô Kỵ cứ băng băng trợt đi, may mà mùa này tuyết tan, nước nhiều, mặt đá trơn ướt, nên người y như lướt trên nước vậy. Sau một hồi trượt qua bao nhiêu động thạch nhũ, ngựi y ê ẩm, nhiều khi đầu y va vào vách đá tưởng như bể sọ, nhiều khi người y vụt qua những eo vách nhỏ hẹp, khiến tốc độ rớt xuống giảm đi nhiều, nhờ vậy tuy Vô Kỵ rớt nhanh như thế mà y cũng không bị bong tay gẫy xương khi đụng vào những cột thạch nhũ.

Bỗng nhiên Vô Kỵ thấy choá mắt. Người y đă bị bắn ra khỏi đường hầm đen tối ra ngoài khoảng trời sáng trưng. May sao, y rớt ngay xuống một đầm nước khá sâu nên tính mạng không bị nguy hiểm. V́ trong tối quá lâu, mà lại ra ngoài sáng một cách bất ngờ, mắt y tạm thời không nh́n được ǵ chung quanh cả. Y chỉ biết nhắm mắt mà cố lội vào bờ. Cũng nhờ sống ở Băng Hỏa đảo từ nhỏ tên tài bơi lội của y khá lắm. Ḿnh mẩy đau đớn như dần, thân thể quá sức mệt mỏi, nhưng chỉ một lát sau là y đă tới bờ, nằm phục xuống bờ cỏ mà mơ mơ tỉnh tỉnh. Mơ màng một lúc Vô Kỵ chợt cảm thấy thân h́nh ḿnh như bị xiết chặt lại. Y không c̣n sức mà chống cự lại, y cố dương mắt lên nh́n nhưng cảnh vật mờ mờ ảo ảo, bất chừng. Thốt nhiên y thấy đít ḿnh đau nhói lên một cái, rồi có vật ǵ thật cứng đâm vào. Đau quá! Nhưng y không thể cưỡng lại được nên chỉ nằm yên chịu trận. Vật cứng cứ tiếp tục thọc sâu vào lỗ đít y làm y muốn chết giấc. Sau đó, vật cứng lại thụt ra thụt vô trong hậu môn y khiến cơn đau tăng lên gấp bội. Chỉ một phút sau th́ y chịu không nổi nữa, gục ra bất tỉnh…

Khi hoàn hồn lại, Vô Kỵ thấy ḿnh đang nằm trên một ổ lá khô dưới một tàn cây rậm mát. Nh́n quanh, y lại thấy có một trung nhân tóc tai bù xù, mặt mũi khi ẩn khi hiện sau mớ tóc rậm dài, quần áo là nhũng mảnh vỏ cây cột lại với nhau. Trung nhân với con mắt loang loáng như điện hất hàm hỏi Vô Kỵ:
- Mi tên ǵ`? Tại sao lại lọt vào đây được?
Vô Kỵ thầm nghĩ kể từ bây giờ ḿnh không thể để cho ai biết thân thế ḿnh nữa nên y đáp:
- Tôi tên A-Ngưu, đang đi chơi th́ bị rớt xuống hố. Bây giờ không biết làm sao thoát ra khỏi nơi đây.
- Hà…Hà…Ta cũng rớt xuống đây năm năm trước. Mi đừng mong ra khỏi nơi đây. Vô ích đó A-Ngưu à.
Vô Kỵ nh́n quanh th́ thấy bốn bề vách núi dựng đứng th́ lấy làm kinh ngạc. Trung nhân cười khục khịch:
- Tin ta đi, không có lối ra đâu. Cũng may ở đây cây cối xanh tươi, ao hồ rộng lớn nên hoa quả thịt thà không thiếu, chỉ thiếu người cho ta đỡ cô đơn. Nay mi đă tới đây th́ ta mừng lắm.
- Tôi phải xưng hô với tiền bối như thế nào? Bị giam hăm ở đây năm năm rồi, tiền bối làm ǵ cho hết ngày?
- Mi hỏi tên ta là ǵ ư? Lâu quá ta quên mất rồi. Ta ở đây một ḿnh đă lâu không có ai nói chuyện, nhớ làm chi cho mệt. Trong thời gian qua, hằng ngày ta vẫn luyện công. Nhưng bay giờ th́ hết rồi.
- Tiền bối luyện công?
Trung nhân t́m trong hộc đá một cuốn sách rồi đưa cho Vô Kỵ:
- Phải, Cửu Dương Thần Công.
Vô Kỵ nhận lấy cuốn sách, đọc sơ qua rồi thầm kinh hăi. Y thấy những nguyên tắc luyện công trong cuốn sách này có phần giống Vơ Đang Tâm Pháp mà cha y đă truyền cho y lúc c̣n nhỏ, mà cũng giống luôn Cửu Dương Công của phái Thiếu Lâm mà y đă học được từViên Chân lúc y theo Trương Tam Phong lên chùa chữa bệnh. Nhưng cuốn Cửu Dương Thần Công này có phần đầy đủ và cao minh hơn hai môn kia nhiều. Y liền hỏi trung nhân:
- Cuốn sách này tiền bối lấy ở đâu vậy?
Trung nhân cười ha hả:
- Ta có biết đâu! Một hôm, cách đây khoảng hai ba năm ǵ đó, có một con vượn trắng tới đây nằm chết queo. Ta liền phanh thây mổ thịt nó làm một bữa th́ bất chợt bắt gặp cuốn sách này trong bụng nó. Ta đọc thấy cách luyện công kỳ ảo nên tập theo. Công lực và thân thể trở nên khỏe khoắn nên ta cứ theo đó mà luyện. Bây giờ nó vô dụng rồi.

Thật ra cả hai người đều không biết là cuốn kinh này là do Doăn Khắc Tây và Tiêu Tương Tử năm xưa cướp được trong chùa Thiếu Lâm rồi dấu trong bụng con vượn. Hai tên đó muốn lấy cuốn kinh làm của riêng nên hại lẫn nhau. Rốt cuộc cả hai đều chết nên cuốn kinh vẫn c̣n nằm trong bụng con thú. Đến khi nó chết th́ t́nh cờ trung nhân bắt gặp được, nếu không th́ cuốn sách cũng bị mục nát theo thời gian, không c̣n tồn tại nữa.

Vô Kỵ lại hỏi trung nhân:
- Nhưng tiền bối nói là bây giờ cuốn sách này vô dụng rồi là nghĩa làm sao?
- Ta theo cuốn sách mà luyện trong ṿng một năm th́ thấy công lực tăng tiến rất nhiều. Trời lạnh nhưng thân thể lúc nào cũng ấm áp. Qua năm thứ hai th́ càng luyện hơi nóng trong người càng súc tích. Đúng là Cửu Dương Thần Công có khác. Nó làm dương khí trong người tăng lên rất nhiều.
- Như vậy là tốt chứ sao lại vô dụng?
- Hà…hà…Ta chưa nói hết cho mi nghe. Nam nhi hảo hán mà được dương thịnh là điều tốt. A-Ngưu, ngươi coi đây…
Trung nhân liền đứng dậy trước mặt Vô Kỵ. Không cần phải kéo quần vỏ cây ra v́ rành rành ngay đó là một con cu to lớn khủng khiếp phơi bày một cách hùng dũng. Vô Kỵ đă từng thấy con cu dài bự của Tạ Tốn, nhưng so với con cu của trung nhân th́ vẫn c̣n thua xa. Nh́n trung nhân như một người có ba chân vậy! Trung nhân nh́n Vô Kỵ mà cười hề hề:
- Càng luyện Cửu Dương Thần Công, dương khí càng tăng th́ dương cụ cũng càng to bản. Chính v́ vậy mà dâm tính càng nhiều. Mỗi ngày ta thấy con người ta thay đổi, cu ta càng lớn th́ ta càng nóng nẩy, nứng quá chịu không nổi. Ban đầu ta c̣n cố gắng đè nén cơn dâm, nhưng khi luyện lên cao th́ dục tính tăng cường quá sức không thể kềm hăm được nữa, đến một lúc nào đó th́ đầu óc sẽ nổ tung ra, tẩu hỏa nhập ma mà chết. Ta chỉ luyện gần được tới một phần tư cuốn sách mà thôi, không thể tiến thêm được nữa. Cả nửa năm nay ta không nh́n đến.
Vô Kỵ nh́n vào con cu gân guốc quá cỡ của trung nhân mà thầm nghĩ, “Ḿnh đă đọc qua biết bao nhiêu sách thuốc của Hồ Y tiên mà chưa bao giờ thấy một t́nh trạng như vậy”. Rồi y nói:
- Theo tiền bối th́ không c̣n cách nào để luyện môn Cửu Dương Thần Công đến lúc thành tựu à?
- Lúc đầu khi lên cơn nứng, ta tưởng cứ thủ dâm th́ người ta sẽ hạ hỏa hầu có thể luyện tập tiếp. Nhưng sau khi thủ dâm, ta c̣n thấy khó chịu hơn nữa. Không có hiệu quả. Công lực đă không tăng tiến mà c̣n hao tổn nguyên khí rất nhiều. Ta nghĩ là luyện Cửu Dương Thần Công cũng y như thuật hái âm bổ dương mà người ta thường nói. Sau mỗi khi luyện công là phải t́m cách xả bớt dương khí vào người khác bằng một phương cách giao hợp nào đó. Như vậy con người lúc nào cũng cân bằng mới có cơ may tiến lên bậc cao hơn. Ta cũng đă làm thử với các con thú quanh đây nhưng vẫn vô hiệu quả. Chúng là loài thú nên không thể hấp thụ được những luồng dương khí thoát ra từ trong cu ta. Có một lần v́ quá ham luyện công, ta nứng quá, vội bắt một con khỉ già mà đút cặc vô. Ai nhè dương khí tích tụ ở hạ bộ của ta không thoát ra được. Kỳ đó ta tưởng là chết rồi, không phải tẩu hỏa nhập ma mà tẩu hỏa gặp quỉ ở dưới địa ngục! Ta phải nằm liệt cả tuần mới gượng dậy được. Từ đó ta không dám tập luyện thêm nữa.
- Thế sao tiền bối không thử t́m một người nào đó…
Nói tới đây Vô Kỵ im ngay v́ biết ḿnh lỡ lời. Nhưng trung nhân đă cười ha hả:
- T́m đâu ra được một người nào ở đây. Nhưng hôm qua ta đă thử rồi…hề…hề…
Nghe tới đây, Vô Kỵ giật ḿnh, liền nhớ tới bữa trước, khi té xuống hồ, y có cảm tưởng có một vật ǵ to cứng thọc vào đít y đau đến phát xỉu. Y nh́n con cu khổng lồ của trung nhân mà toát mồ hôi. Hóa ra ḿnh đă bị tên ác ôn này đụ vào đít! Thảo nào từ lúc tỉnh dậy tới giờ, y cứ thấy đau đớn ở lỗ đít, nhưng y tưởng là ḿnh bị thương trong lúc trượt xuống trong động thạch nhũ. Trông thấy Vô Kỵ bần thần hơ hăi, trung nhân tiến tới vỗ vai y:
- Ta phải xin lỗi mi đó, A-Ngưu. Vạn bất đắc dĩ thôi. Khi ta thấy mi, ta phải thử ngay lập tức. Nhưng mi không bị ta thọc vào lâu đâu, v́ khi ta thấy mi cũng không thể đón nhận dương khí của ta, ta liền ngưng ngay. Nếu không, chính ta cũng bị họa. Hừ, bây giờ ta biết rồi. V́ mi cũng là nam nhi như ta nên dương khí của ta c̣n bị đẩy lại vô người ta nữa là đằng khác. Nếu mi là đàn bà con gái th́ công việc luyện công của ta chắc sẽ thành tựu rồi!!
Vô Kỵ thở phào nhẹ nhơm. Y thầm nghĩ ḿnh mà ở đây với tên này, mỗi ngày hắn bắt ḿnh đút đít để hắn luyện công, cực h́nh đón nhận con cu vĩ đại mỗi ngày một lớn kia vào hậu môn th́ làm sao chiụ cho thấu! Thật hú vía!

Tới đây bỗng nhiên Huyền Minh hàn khí trong người y phát tác, người Vô Kỵ lạnh toát, run lẩy bẩy, răng đánh cầm cập. V́ đă quen rồi nên Vô Kỵ chỉ nằm co ro bó gối chịu trận cho qua cơn. Trung nhân ngạc nhiên, nắm lấy tay y, thấy lạnh như băng, rồi lại thấy y run rẩy chịu không nổi nên hắn liền truyền Cửu Dương chân khí qua người Vô Kỵ giúp y chống đỡ cơn lạnh. V́ luyện được hơn một năm Cửu Dương thần công nên công lực của trung nhân cũng sung măn lắm. Một luồng hơi ấm truyền qua người Vô Kỵ khiến y thấy dễ chịu vô cùng. Chỉ trong một thời gian ngắn, cơn hành của hàn khí đă qua đi. Vô Kỵ liền tiến tới vái trung nhân:
- Xin cám ơn tiền bối đă giúp cho. Nếu không cũng phải vài tiếng đồng hồ sau tôi mới khỏi được. Tôi bị bệnh nan y này đă lâu năm rồi. Thỉnh thỏang cứ bị lên cơn.
- Ta nghĩ mi nên luyện Cửu Dương Thần Công đi. Sẽ có lợi cho mi đó, A-Ngưu. Cuốn sách này vô dụng đối với ta rồi. Ta cho mi đó. Hà, ở đây chỉ có hai chúng ta, tranh dành với nhau làm ǵ. Rồi th́ mi cũng chỉ luyện được tới mức như ta mà thôi.
Vô Kỵ nhận cuốn Cửu Dương chân kinh. Y đa tạ trung nhân rồi bắt đầu luyện tập.

Ban đầu Vô Kỵ luyện công mục đích chính cũng chỉ để cho qua ngày thôi. Nhưng càng tập càng thấy người khỏe khoắn. Quả nhiên Huyền Minh hàn khí trong người y thuyên giảm từ từ. Sau một năm trau luyện, hàn kh́ không c̣n lên cơn hành hạ y thường xuyên nữa. Mỗi lần phát bệnh, y vận Cửu Dương chân khí lên là hàn khí bị đẩy lui trong một thời gian ngắn. Có một điều lạ là Vô Kỵ luyện Cửư Dương thần công tăng tiến như vậy mà cu của y, tuy có nở lớn thật, nhưng không quá khổ như của trung nhân vậy. Vô Kỵ nói cho trung nhân nghe, hắn cũng lấy làm ngạc nhiên và khuyến khích Vô Kỵ nên chăm lo luyện tập hơn nữa. Hai năm sau, Vô Kỵ đă luyện được hơn phân nửa cuốn Cửu Dương chân kinh rồi. Cửu Dương chân khí chuyển động điều ḥa trong người y, không bị trục trặc như trung nhân đă bị. Vô Kỵ càng tập, công lực càng dồi dào, nhưng y lại không bị những cơn nứng hành hạ. Cả Vô Kỵ lẫn trung nhân cũng không hiểu lư do tại sao mà Vô Kỵ lại có thể luyện tới bậc cao cấp của bộ Cửu Dương chân kinh như vậy.

Thật ra bộ Cửu Dương Chân Kinh được Đạt Ma Tổ Sư viết ra cùng với bộ Cửu Âm Chân Kinh, hai bộ kinh bổ sung cho nhau. Đúng như trung nhân nói, người nào càng luyện tập Cửu Dương thần công th́ dương khí trong người càng tăng, công lực dồi dào, nhưng đồng thời dâm tính càng dâng cao. Muốn thành tựu th́ phải làm sao cho dương khí điều ḥa, hạn chế dâm dục th́ mới mong luyện tới mức tối cao của Cửu Dương thần công được. Đạt Ma Tổ Sư soạn bộ Cửu Dương chân kinh với mục đích chính là để cho các tăng nhân ḥa thượng luyện tập. Các ḥa thượng khi hàm dưỡng Cửu Dương chân kinh th́ lúc nào cũng phải lấy Phật pháp ra làm căn bản, tu tâm dưỡng tính hầu tiêu trừ tà dâm dục vọng nên có thể luyện Cửu Dương thần công đến mức hoàn hảo. Dương khí dâm tà tích tụ trong người th́ phải đuợc Phật tính tại tâm hóa giải. Cũng như Không Kiến thần tăng v́ Phật học tinh thông nên nhà sư mới có thể luyện thành công môn Cửu Dương thần công này. Trung nhân là người trần tục ham sắc dục luyện không thành v́ dương khí tích tụ không tiêu trừ đuợc cũng là v́ lư do trên. Nhưng hắn lại lầm lẫn cứ tưởng là trút bỏ dương khí từ cu hắn vào người con gái th́ mọi việc sẽ suông sẻ!! Thật ra th́ dù y có đụ đéo hay hiếp dâm cả trăm người đàn bà con gái th́ chỉ có sướng cu thôi chứ làm sao mà tiêu trừ được dâm khí, đừng nói chi đến chuyện luyện thêm tầng cao hơn của môn Cửu Dương thần công. C̣n Vô Kỵ sở dĩ y có thể luyện tới mức cao cấp của bộ Cửu Dương chân kinh là v́ trong người y mấy năm nay đă có sẵn Huyền Minh hàn khí, lạnh lẽo vô song, nên khi y luyện Cửu Dương thần công, dương khí nóng hổi tích tụ quá độ th́ tự nhiên đă bị hàn khí hóa giải, không bị tích trữ trong người. Nhờ vậy mà hàn khí trong người y càng ngày càng thuyên giảm. Đồng thời nó c̣n giúp Vô Kỵ luyện công lên bực cao hơn mà không bị hại. Đúng là trong cái rủi lại có cái may. Cái bệnh hành hạ y lâu năm bây giờ lại giúp y thành công trong việc tập luyện Cửu Dương chân kinh. Trường hợp này ngàn năm chỉ có một.

Cửu Dương thần công đúng như tên của nó, có chín bậc công phu. Luyện sau một năm th́ xong hai bậc. Dương khí tăng cường, dương cụ to lớn. Nhưng qua bậc thứ ba, thứ tư th́ khó hơn, nếu không t́m cách giải trừ dương khí th́ không sao luyện thêm được, con cu sẽ dài thượt, đi lại kḥ khăn. Nếu tới được bậc thứ năm, thứ sáu th́ lúc này chân khí đă được phát ra và thu hồi như ư, ṭng tâm xứ dụng, do đó, con cặc muốn to nhỏ thế nào tùy ư. Sau bậc thứ bẩy th́ vơ học đă thông huyền, tùy người khổ luyện mà tới mức thượng thừa, tức là bậc thứ tám, thứ chín. Không Kiến đại sư năm xưa luyện thành môn thần công này nhưng thật ra chỉ đạt được tới mức thứ bẩy mà thôi.

Sau bốn, năm năm khổ luyện, hôm đó luyện xong trang cuối cùng của cuốn Cửu Dương chân kinh, Vô Kỵ bần thần gấp cuốn sách lại. Bây giờ y đă là một chàng thanh niên, mạnh khỏe, cao lớn chứ không c̣n ốm yếu ṿ vơ như lúc trước nữa. Trung nhân lúc đó đứng kế bên, vỗ vai Vô Kỵ mà nói:
- Cung hỉ, cung hỉ. Tôi mừng cho cậu đó.
Vô Kỵ đứng lên, vái trung nhân một cái:
- Tôi luyện xong Cửu Dương thần công là cũng nhờ tiền bối tặng kinh và khuyến khích. Tôi không bao giờ quên ơn này của tiền bối. Bây giờ luyện xong rồi, tôi xin hoàn trả cuốn kinh này cho tiền bối.
- Cuốn kinh này tôi đă cho cậu rồi, lấy lại làm ǵ? Vả lại tôi không thể luyện thêm được nữa, có cũng như không.
Vô Kỵ nghe trung nhân nói có lư, liền đem cuốn kinh chôn dưới một gốc cây.

Mấy hôm sau, trung nhân tới gần Vô Kỵ, hớn hở nói:
- A-Ngưu, ta có cách thoát ra khỏi nơi đây rồi. Với bản lănh của cậu bây giờ, vượt qua vách núi này chắc không khó khăn lắm đâu.
Vô Ky nh́n lên bốn bề núi đá sừng sững, cao ṿi vọi mà ngán ngẩm. Thấy chàng có vẻ không tin lời ḿnh, trung nhân liền nói:
- Cậu thử trèo lên núi này đi.
Nghe lời, Vô Kỵ đề khí, tung ḿnh lên vách núi. Chàng cảm thấy người ḿnh nhẹ như chim, bay bổng nhẹ nhàng. Triền núi láng trơn nhưng vẫn có những khe bực nho nhỏ nên Vô Kỵ có thể bám vào, lấy đà tung người lên cao hơn. Lên được một khoảng cao, chàng thả cho người từ từ rơi xuống đất. Không ngờ Cửu Dương thần công lợi hại như vậy. Chàng gật đầu công nhận với trung nhân:
- Tiền bối nói đúng. Tôi nghĩ tôi có thể bay qua núi này.
- Nếu cậu cơng thêm một người nữa chắc cững không khó khăn mấy phải không?
Vô Kỵ biết ngay trung nhân muốn ǵ. Chàng biết nếu phải đèo bồng thêm một người nữa th́ tuy có khó khăn đấy nhưng chàng nghĩ là ḿnh vẫn có thể nhẩy qua núi này được. Nhưng bên kia dăy núi là một xă hội đầy dẫy dối trá, lừa lọc, oán hờn, đau khổ, chàng không thích một tí nào. Rồi chàng nghĩ, “ Ḿng tuy đă hết bệnh, nhưng mồ côi mồ cút, ra ngoài chỉ làm bận ḷng cho những người quen mà thôi. Ở đây một ḿnh nhưng thảnh thơi, không ai hại. Như vậy không tốt lắm sao?”. Chàng liền nói với trung nhân:
- Thưa tiền bối, thật t́nh tôi không muốn rời khỏi nơi này. Tôi chỉ muốn sống ở đây tới lúc chết mà thôi.
- Tôi biết ḿnh không có đủ bản lănh nên tôi phải chịu sống một ḿnh ở đây. Nay cậu đă luyện thành Cửu Dương chân kinh, tài ba quán thế, tôi chỉ xin nhờ cậu đưa tôi ra khỏi chốn này.
Vô Kỵ nghĩ là ḿnh có sống tới ngày nay là cũng nhờ cuốn Cửu Dương chân kinh của trung nhân tặng cho. Ơn này không khác ǵ ơn cứu mạng. Bây giờ người ta lại nhờ vả mà ḿnh từ chối th́ nhất định là không ổn rồi. Thật khó sử. Bỗng Vô Kỵ hớn hở kêu lên:
- Thôi được. Tôi sẽ giúp tiền bối vượt qua núi này. Nhưng rồi tôi sẽ quay trỏ lại. Tôi không muốn ra ngoài bên kia đâu.
Trung nhân vui vẻ cười nói:
- Đó là ư của cậu, tôi không cản.
Vô Kỵ liền cơng trung nhân lên lưng, vận công cho Cửu Dương chân khí chạy ṿng khắp người rồi bám núi mà leo lên. Trung nhân cũng đề khí cho người nhẹ hẳn nên Vô Kỵ không gặp nhiều khó khăn, cứ phóng người leo lên vun vút. Dọc đường, gặp nhiều nguy hiểm, nhiều lúc như chỉ mành treo chuông, nhưng nhờ có thần công hỗ trợ nên rồi th́ Vô Kỵ cũng đem được trung nhân lên đỉnh núi. Từ trên nh́n xuống, chàng thấy rừng núi trùng trùng điệp điệp, tuyết phủ trắng xoá, xa xa có vài chục nấm nhà, trong tuyệt đẹp. Vô Kỵ bỗng thấy nao nao, nhung nhớ những ngày xa xưa, nhưng v́ ḷng đă quyết định nên chàng quay lại nói với trung nhân:
- Tôi có thể để tiền bối ở đây được chứ?
- Được. Tôi có xuống núi một ḿnh đuợc rồi.
Vô Kỵ nh́n trung nhân một hồi lâu, không biết nói ǵ, ḷng thấy bùi ngùi, man mác. Sau mấy năm ở chung trong thung lũng, dầu sao trung nhân cũng là người mà chàng gần gũi nhiều nhất. Xa nhau lần này chắc không c̣n cơ hội để gặp lại nữa. Vô Kỵ thở dài rồi quay người bỏ đi.

Bỗng Vô Kỵ thấy ḿnh mẩy bủn rủn, không c̣n hơi sức đứng vững, té ngă lăn ra. Nh́n kỹ lại th́ chàng mới biết là trung nhân đă điểm vào đan điền và nắm lấy mạch môn của chàng khiến chàng không thể vận hơi được nữa. Trung nhân cười h́ h́ một cách đểu giả:
- Bộ mi tưởng ta cho mi đi một cách dễ dàng sao. Sau khi thấy mi có thể luyện được Cửu Dương chân kinh, ta tức lắm chứ, nhưng ta cố nhịn cho tới ngày nay, v́ không ai có đủ tài để có thể vượt núi nếu không luyện xong thần công này. Ta nhẫn nại chờ cho mi luyện xong rồi nhờ mi cứu ta ra khỏi nơi đây. Bây giờ mi đă hết c̣n công dụng cho ta rồi.
Rồi hắn rút trong người ra cuốn Cử Dương chân kinh, đưa lên cao:
- Ta đào lấy lên cuốn chân kinh mà mi chôn xuống mà mi đâu có biết. Hà, hà, một khi xuống núi th́ đàn bà con gái thiếu ǵ, môn Cửu Dương thần công rồi ta cũng sẽ luyện thành mà thôi. Lúc đó ta sẽ là vơ lâm chí tôn, bảo đao Đồ Long có xuất hiện cũng chẳng làm ǵ ta được nào. Nhưng A-Ngưu ơi, thiên thượng địa hạ, duy ngă độc tôn, một nước không thể có hai vua. Mai sau khi ta luyện thành công, biết đâu mi lại đổi ư trở lại giang hồ th́ ta làm sao tranh ngôi bá chủ với mi được. Ta thà hại người chứ không để người hại ta.
Nói xong trung nhân một tay nắm lấy tay Vô Kỵ, một tay nắm lấy chân chàng kéo lên rồi liệng người chàng ra xa rớt xuống vực núi, như một bó giẻ vậy. Trước sự việc xẩy ra vô cùng nhanh chóng này, Vô Kỵ kinh hăi vô cùng. Người chàng đang bị tung bổng lên th́ bản năng sinh tồn bộc phát, đồng thời sau suốt thời gian khổ luyện Cửu Dương chân kinh, ư niệm và con người của chàng rất là tinh anh, mẫn tiệp, nên dù trong người không c̣n nguyên khí nhưng Vô Kỵ cũng tự động xoay tay một cái, nắm luôn lấy tay của trung nhân trước khi hắn buông người chàng ra. Bị Vô Kỵ bất kỳ nắm chặt lấy tay mà trong lúc đó người Vô Kỵ đang có đà rớt xuống nên cả người trung nhân lẫn Vô Kỵ đều cùng một lúc lao xuống vực. Trung nhân chỉ kêu được một tiếng:
- Ôi chao, nguy tai!
Chưa dứt tiếng th́ người hắn đă vùn vụt rớt xuống hố. Trung nhân hỏang hốt đưa tay ra cố bám víu vào những nhánh cây mọc vươn ra vách núi nhưng rồi bỗng nhiên hắn cảm thấy đau đớn vô cùng. Nguyên v́ trung nhân liệng Vô Kỵ ra xa, c̣n chính hắn th́ bị Vô Kỵ kéo ra theo nên người hắn rớt sát vào vách núi, th́ ngay một lúc, một cánh tay của hắn đă bị một tảng đá mọc nhô ra đâm vào đến gẫy gục. Rồi cứ thế, người trung nhân cứ bị va vào đá, vướng vào cây, mắc vào khe, mà người hắn cứ tiếp tục rớt xuống nên lúc th́ hắn bị dập bể đầu, lúc th́ bị lọi đứt tay, lúc th́ bị xéo mất một chân, người ngợm chẳng c̣n ra ǵ nữa. Nhưng cái họa của trung nhân lại là cái may của Vô Kỵ. Mỗi lần người trung nhân mắc vướng vào những chướng ngại vật dọc theo vách núi là mỗi lần tốc độ rơi xuống của Vô Kỵ giảm đi một phần, v́ tay chàng vẫn c̣n nắm chặt lấy tay của trung nhân. Đúng là làm ác th́ gặp họa, ở hiền th́ gặp lành. Chỉ trong khỏanh khắc, trong tay của Vô Kỵ chỉ c̣n giữ một cánh tay của trung nhân mà thôi, c̣n người của hắn th́ đă tiêu tùng mất cả rồi! Vô Kỵ hoảng sợ, liệng cánh tay của hắn đi mà nh́nh xuống th́ thấy ḿnh vẫn c̣n rơi xuống một cách mau lẹ vô cùng. Tuy nhờ có cái “thắng người” nhưng vận tốc rớt của Vô Kỵ vẫn c̣n nhanh lắm. Thoáng thấy ở dưới có một đống tuyết cao, Vô Kỵ liền bẻ thân h́nh cho ngựi ḿnh lao xuống g̣ tuyết trắng đó luôn.

Chỉ nghe “bùng” một tiếng, người Vô Kỵ đă rớt xuống ngay giữa đống tuyết làm tuyết văng lên tung toé. C̣n Vô Kỵ th́ cảm thấy đau đớn khủng khiếp, mặt mũi tối sầm, chết giấc ngay tại chỗ.


Xin xem tiếp Phần Giữa - Đoạn 1 của tập Vô Kỵ - Triệu Minh

(Hết Phần 8 ... Xin mời xem tiếp Khi Vô Kỵ tỉnh dậy th́ chàng thấy ḿnh nằm giữa một g̣ tuyết lớn, chung quanh không nhà cửa, nhưng cũng không phải là nơi hoang sơ vắng lặng. Tuy tuyết phủ trắng xoá khắp nơi nhưng rơ ràng là nơi đây cũng là chỗ qua lại của dân trong vùng. Đống tuyết mà chàng rớt xuống chắc là do dân chúng dọn dẹp ra trướch khi bỏ đó trong mùa đông. Thật là may mắn, nếu đây là một đống củi khô th́ mạng của chàng đă đi đời từ lúc nào rồi. Vô Kỵ khám xét ngựi ḿnh th́ thấy ḿnh bị dập mấy cái xương sườn, xương hai chân th́ bị gẫy vụn. Chàng liền chỉnh nắn xương chân của ḿnh lại và biết rằng tuy ḿnh sẽ không bị què chân hay tật nguyền, nhưng chàng phải nằm yên nơi đây một chỗ trong khoảng một tháng trời.

Nằm yên mà nhớ lại những chuyện kinh thế hăi tục vừa mới xẩy ra làm Vô Kỵ toát mồ hôi lạnh. Hai lần gặp đại nạn liên tiếp, Vô Kỵ đều thoát khỏi cả. Chàng thấy lần đầu bị Trường Linh, Cửu Chân lừa đảo, thật là cay đắng. Nhưng dầu sao một phần cũng là v́ chàng tự đút đầu vào rọ. Trường Linh thấy chàng biết sử dụng Giáng Long Thập Bát Chưởng sinh nghi ngờ, rồi cùng Cửu Chân lập âm mưu ám kế khiến chàng tự ư thổ lộ thân thế c̣n nhờ vả họ đưa ḿnh tới Băng Hỏa Đảo để hại nghĩa phụ Tạ Tốn nữa. Lần sau bị trung nhân hăm hại, thật là ngoài sức tưởng tượng của chàng. Khi thấy chàng có thể luyện thành Cửu Dương Thần Công, hắn ta đă sắp đặt kế hoạch cả vài năm trời để dùng chàng rồi giết hại chàng. Cả hai vụ lừa hăm này chung qui chỉ v́ sự ham muốn danh vọng trên đời mà ra cả. Chàng tự nhủ là bắt đầu từ bây giờ, ḿnh phải hết sức cẩn thận, nếu không th́ tai họa không biết lúc nào mới hết.

Mấy ngày sau, đang đói bụng, bỗng có một con thỏ tới gần t́m ăn th́ Vô Kỵ nhanh tay chộp lấy. Con thỏ quay đầu địng cắn lấy tay chàng th́ chàng chỉ vận nhẹ sức vào ngón tay là người con thỏ bị dập xương ngay. Tuy bị thương không di động được nhưng Cửu Dương chân khí trong người Vô Kỵ không bị suy tổn một chút nào, vẫn c̣n dồi dào luân chuyển súc tích trong ḿnh. Thế là Vô Kỵ có đồ ăn trong mấy ngày. Sau đó, chàng c̣n dùng thịt thỏ để nhử những con chim xa xuống tha mồi. Vô Kỵ lại có thêm thịt chim mà sống qua ngày.

Một đêm đang nằm vận dụng Cửu Dương thần công cho thương thế mau lành th́ Vô Kỵ bỗng nghe có tiếng chân ngựa từ từ vọng đến. Trong đống tuyết nh́n ra th́ chàng thấy có hai người cưỡi hai con ngựa đi sát vào nhau, thủng thỉnh, lỏng buông tay khấu, đi tới. Có tiếng con gái vừa cười vừa nói nghe hơi quen thuộc:

- Hôm nào biểu ca sẽ sang nhà em?
- Ừ, để anh t́m một lư do chính đáng.

Vô Kỵ liền nhận ra ngay là hai cặp Cửu Chân và Vệ Bích lại hẹn ḥ nơi đây để t́nh tự chứ không sai. Trời tối mù mù nhưng mắt Vô Kỵ rất sắc, chàng nh́n rơ Cửu Chân mồn một. Sau mấy năm, nàng trưởng thành hơn, đẹp thêm ra, mặn mà, sắc sảo, như một đóa hoa tới thời cực thịnh. Trông thấy nàng Vô Kỵ liền liên tưởng tới những màn làm t́nh dữ dội mê tơi mà chàng đă từng hưởng thụ với nàng. Nghĩ tới đây, bỗng nhiên Cửu Dương chân khí trong người Vô Kỵ chạy rần rần khắp nơi, cơ thể rạo rực, con cặc của chàng tự dưng nở lớn ra, cương cứng. Chỉ trong khoảnh khắc, con cặc phồng lên như một khúc cổ thụ, dài ngoằng quá đầu gối. Vô Kỵ khó chịu vô cùng. T́nh trạng này chưa hề bao giờ xẩy ra. Chàng vội tập trung tâm thần, lim dim con mắt điều ḥa chân khí. Nhưng tiếng cười khúc khích dâm dật của Cửu Chân làm chàng không cưỡng lại được, lại phải mở mắt ra mà nh́n tới khuôn mặt dễ thương, xinh đẹp của nàng.

Đi tới chỗ Vô Kỵ nằm khỏang chục bước, hai người dừng ngựa. Vệ Bích với tay ra kéo Cửu Chân lại gần rồi đặt miệng y lên miệng của Cửu Chân mà mút lưỡi nàng. Cửu Chân cũng đồng t́nh, ngửa cổ lên, há miệng đón nhận cái lưỡi của Vệ Bích vào trong miệng ḿnh rồi ngậm chặt lấy luỡi y mà bú nút say mê. Hai người mải miết hôn hít, nút lưỡi nhau, không hề biết Vô Kỵ đang nằm kế đó, khuất trong đống tuyết. Một lát sau, Vệ Bích nhấc bổng người Cửu Chân đặt nàng ngồi lên cùng con ngựa. Hai người ngồi trên lưng ngựa, đối diện nhau. Vệ Bích liền lần tay xuống tháo dây quần rồi móc con cặc cương nóng ra. Cửu Chân cũng hối hả tụt quần ḿnh xuống, nhưng v́ đang ngồi trên ngựa nên loay hoay măi mà vẫn không kéo ra được. Vệ Bích thấy thế liền túm lấy quần nàng mà xé toạc ra. Bị xé quần ra làm hai mảnh, lồn Cửu Chân lộ ra, nàng ngồi luôn lên con cặc của Vệ Bích, kẹp chặt lấy hông chàng. Hai người xiết chặt lấy thân thể nhau, nhún nhẩy không ngừng trên lưng ngựa. Cửu Chân và Vệ Bích dính xát vào nhau, từ miệng mồm tới ngực bụng tới cặc lồn. Tiếng thở dồn dập, hổn hển của Cửu Chân vang lên như xoáy vào tai Vô Kỵ, khiến chàng thấy toàn thân nóng bừng, con cặc nứng quá muốn nổ tung. Chàng cố tập trung tâm thần, gạt bỏ ra khỏi trí óc những âm thanh dâm dật, những h́nh ảnh gợi dục đang xẩy ra cách chàng chỉ khỏang vài mươi bước. Cũng may nhờ có công phu hàm dưỡng lâu năm nên chân khí trong người chàng không chạy ngược đường, nếu không th́ chàng đă bị tẩu hỏa nhập ma mà chết từ đời nào rồi.

Một lúc sau, Vệ Bích lại xoay người Cửu Chân ra đằng trước mà đụ từ đằng sau tới. Cửu Chân nằm rạp xuống lưng ngựa, ôm chặt lấy cổ ngựa lim dim cặp mắt phượng mà hưởng thụ những cú thúc mạnh bạo của cặc Vệ Bích đẩy tới. Khi Vệ Bích xuất tinh bắn đầy vào lồn Cửu Chân th́ tinh khí và dâm khí của hai người đă chẩy ra tràn trề, rỉ xuống lưng ngựa, nhỏ từng giọt xuống đất. Đụ nhau xong, hai người lại sờ soạng âu yếm với nhau một hồi. Sau đó, hai cặp t́nh nhân song song rong ruổi với nhau đi mất. Vô Kỵ thở dài nhẹ nhơm. Chàng lấy làm lạ là sau khi thấy cảnh làm t́nh của Cửu Chân và Vệ Bích, chàng không thấy ganh ghét hay tức giận ǵ cả, dầu rằng lúc trước có một thời chàng đă si mê Cửu Chân đến mê mệt. Chàng không biết là những cuộc t́nh đầu đời lúc nào nó cũng đến rất nhanh chóng như cơn giông, mạnh bạo như cơn băo, nhưng rồi nó cũng ra đi mau lẹ, ít khi để lại dấu vết. Nhưng chàng cững công nhận là cảnh làm t́nh của hai người đă làm chàng lên cơn dâm nứng. Đó là sự khác biệt chính yếu giữa t́nh yêu và t́nh dục. Nếu họ mà c̣n làm t́nh trước mặt chành một chặp nữa th́ không biết hậu quả sẽ ra sao. Vô Kỵ cứ tưởng là ḿnh chưa luyện thần công đến mức thành tựu nên mới xảy ra t́nh trạng trên. Nhưng thật ra đây chỉ làn lần đầu tiên chàng bị kích thích tới cực độ nên chưa rành cách hóa giải mà thôi.

Vài đêm sau, đang nằm ngủ mơ màng, Vô Kỵ chợt nghe tiếng chân người rất nhẹ nhàng đi tới. Chàng mở mắt ra th́ thấy từ đằng xa có một thiếu nữ đang rảo bước trên đường tuyết. Trước khi chàng có thể nhận ra mặt mũi nàng th́ nàng đă đổi hướng tiến tới chân núi. Từ đằng sau, thân h́nh nàng trông rất nhỏ nhắn, thon gọn, tướng đi uyển chuyển, yểu điệu, rơ ràng là một giai nhân thoát tục. Thiếu nữ đi tới chân núi rồi tự nhiên qú xuống, cúi mặt không nói một lời. Một lát sau, không thấy nàng ta động đậy, Vô Kỵ đang ngạc nhiên th́ chàng đă thấy hai bờ vai nàng rung động không ngừng chứng tỏ nàng đang nức nở khóc thầm. Giữa cảnh đêm khuya hoang vắng, tự nhiên có một cô gái tới đây than khóc một ḿnh trông thật thê lương ảm đạm nhưng không kém vẻ liêu trai kinh dị. Vô Kỵ thấy thế bỗng sinh ḷng thương cảm, chỉ muốn đi tới an ủi thiếu nữ mấy câu.

Đang bùi ngùi nh́n thiếu nữ thổn thức dưới chân núi th́ bỗng nhiên Vô Kỵ thấy cô gái lần vào hàng nút, từ từ trút bỏ áo ḿnh ra. Một nửa thân người trắng toát như cẩm thạch lung linh huyền ảo dưới ánh trăng. Cái cổ trắng ngần, hai bờ vai xuôi mềm, lưng ong trơn mịn. Trước biến diễn đột ngột như vậy, chàng nín thở, không biết thiếu nữ sẽ c̣n làm tṛ trống ǵ. Cô gái sau đó đưa hai tay lên sờ nắn một bên vú của ḿnh. Từ sau lưng, Vô Kỵ thấy hai tay cô nàng cứ vân vê một bầu vú, đầu cứ cúi xuống nh́n vào một cái ǵ đó trên vú ḿnh, miệng th́ cứ lẩm bẩm nói th́ thầm những câu rất nhỏ. Giữa đêm vắng lặng, Vô Kỵ phải chăm chú lắm mới nghe được thoang thoảng, tiếng được tiếng không:
- Tiểu muội nhung nhớ…đại ca chết sống…dấu vết c̣n đây…đại ca ơi, đại ca ở đâu…không giận đâu…tiểu muội… vết thẹo suốt đời…

Rồi thiếu nữ lại khóc rưng rức. Hiển nhiên có một sự liên quan nào đó giữa người t́nh của nàng và dấu vết nào đó trên vú nàng. Nghe và nh́n thấy những hàng động của nàng, Vô Kỵ thương cảm vô cùng. Đêm khuya cô tịch, một cô con gái đẹp tới nơi hoang vắng, trút bỏ xiêm y để than khóc và nhớ tới t́nh nhân th́ thật là không tưởng. Nhưng điều này chứng tỏ t́nh cảm của nàng đối với t́nh nhân quả là thâm trọng. Nghĩ tới đây, Vô Kỵ thấy rằng anh chàng nào đó thật là có phước, tu bẩy đời mười kiếp mới được một người đẹp như thiếu nữ này nhớ nhung, tương tư như vậy. Bỗng nhiên chàng lại thấy thân thể rạo rực, chân khí nhốn nháo trong người. Đây là lần thứ hai t́nh trạng này lại xẩy ra cho chàng. Nguyên v́ Vô Kỵ vẫn c̣n bị ám ảnh bởi h́nh ảnh xinh đẹp của Cửu Chân và cơn làm t́nh của nàng hôm nọ, bây giờ lại thấy một thiếu nữ trẻ đẹp cởi trần bóp vú, rên rỉ trước mặt ḿnh làm chàng động ḷng, lên cơn nứng. Con cu chàng từ từ cương to lên, dài ra. Bây giờ có kinh nghiệm hơn lần trước, Vô Kỵ liền tập trung tư tưởng điều ḥa chân khí. Quả nhiên trong một thời gian ngắn, thân thể chàng trở lại mức b́nh thường. Vừa than khóc nức nở, vừa sờ mó ngực vú, một lúc sau, thiếu nữ gạt nước mắt, khoác lại áo trên người rồi lặng lẽ bỏ đi mất. Vô Kỵ chứng kiến tất cả những ǵ xẩy ra trước mắt, một màn bi thương kịch với bao nhiêu câu hỏi, ngạc nhiên trong đầu. Thủy chung, từ đầu tới cuối, chàng vẫn chưa thấy đuợc mặt mũi thiếu nữ nọ.

Liên tiếp bốn ngày sau, không ai lai văng tới nơi Vô Kỵ nằm dưỡng thương. Đến sáng hôm thứ năm, Vô Kỵ thấy một thiếu nữ cặp một cái giỏ đi tới. Thấy dáng đi, chàng nhận ra ngay đó là thiếu nữ đă tới đây mà than khóc mấy đêm trước. Nàng có một đôi mắt thật to đen, lung linh tinh xảo trên khuôn mặt thanh tú, khả ái. Đi tới gần, bỗng nhiên thiếu nữ nh́n qua thấy Vô Kỵ, quần áo lam lũ, tóc tai thườn thượt, đang nằm thù lù một đống th́ nàng kêu “Uả” lên một tiếng. Cặp mắt tinh anh dương to lên, ngạc nhiên nh́n Vô Kỵ không chớp mắt. Thiếu nữ tiến đến gần Vô Kỵ rồi ấp úng hỏi:
- Ngươi…ngươi…tới đây từ lúc nào?
Vô Kỵ mỉm cười, nhẹ nhàng trả lời:
- Tôi bị té gẫy xương chân, nằm nơi đây dưỡng thương đă mấy tuần rồi.
- Như thế th́ mấy hôm trước…ta...
- Cô nương, tôi rất thương cảm với t́nh cảnh của cô nương lắm.
Nghe Vô Kỵ nói với một giọng rất thành khẩn, con mắt thật t́nh, thiếu nữ liền tươi cười ngồi xuống cạnh Vô Kỵ:
- Anh tên ǵ, ở đâu tới đây mà bị tai nạn vậy?
- Tôi tên A-Ngưu, ở xóm kế bên. C̣n cô nương tên ǵ?
- Em tên là Linh. Anh A-Ngưu cứ kêu em là Linh Nhi đi.
Thấy Linh Nhi vui vẻ, cởi mở như vậy, Vô Kỵ liền hỏi:
- Linh Nhi có tâm sự buồn rầu lắm th́ phải?
Linh Nhi xụ mặt xuống, cặp mắt đen tṛn như nh́n tới một phương trời xa xăm:
- Em thương anh ấy, muốn sống chung với anh ấy. Nhưng anh ấy không chịu, c̣n ra tay đánh đập em nữa. Sau đó em khổ sở vô cùng. Bây giờ anh ấy đă bỏ đi đâu mất. Em đau khổ quá…
Nói xong, nàng đưa tay để lên ngực, nước mắt đă trào ra khỏi đôi mắt nhung. Thấy Linh Nhi thổn thức như vậy, Vô Kỵ nói với nàng với một giọng tức giận:
- Em Linh Nhi, sao em lại nhớ nhung kẻ tàn ác như vậy. Người như thế không đáng cho em…
- Không, không, anh A-Ngưu à, anh ấy tuy không tốt với em, nhưng em cũng không thể quên anh ta được.
Nói xong nàng lại bóp chặt lấy ngực ḿnh. Vô Kỵ chợt nhớ tới hành động của Linh Nhi xoa bóp, ngắm nghía vú ḿnh mà than khóc trong hôm nọ, định hỏi nàng cho ra lẽ nhưng chàng thấy không tiện. Chàng thầm nghĩ “Đời thật oái oăm, vạn sự không lúc nào mà có thể vừa ư hết thẩy cả. Như ta đây, say mê Cửu Chân nhưng rồi nàng đâu bao giờ quan tâm đến ta, chỉ nghĩ đến Vệ Bích. C̣n Linh Nhi đây th́ si tưởng đến anh t́nh nhân mà rồi hắn cũng bỏ đi, đâu quan hoài ǵ đến nàng. T́nh cảnh của ta và Linh Nhi quả thật thương tâm, đau đớn.” Nghĩ xong, chàng thấy ḿnh gần gũi với Linh Nhi vô cùng. Rồi thấy Linh Nhi gắn bó với t́nh nhân như vậy, Vô Kỵ đành vỗ về nàng:
- Anh cũng đă bị người gian ác âm mưu hăm hại, bị mấy con chó của họ cắn đến mang thẹo.
Linh Nhi bỗng ngồi nhổm lên, hỏi dồn:
- Có phải là con tiện t́ Cửu Chân không?
- Ủa, sao em biết được?
- Hừ, Tuyết Lănh Song Châu, chung quanh vùng này ai mà không biết nó chuyên nuôi chó.
- Nhưng chuyện xa xưa rồi, Linh Nhi, em đừng bận tâm nữa.
Linh Nhi đổi mặt làm vui, lấy bánh bao trong giỏ cho Vô Kỵ ăn. Hai người nói chuyện với nhau rất tâm đầu ư hợp. Sau đó, Linh Nhi để lại giỏ bánh cho chàng, hẹn hôm sau sẽ đến nữa. Nhưng Vô Kỵ chờ hai ba ngày sau vẫn không thấy nàng trở lại.

Một buổi chiều, Vô Kỵ thấy có một nhóm người đi tới. Nh́n kỹ ra th́ chàng giật ḿnh kinh hăi. Dẫn đầu nhóm là Linh Nhi, sau đó là Thanh Anh, Vệ Bích, c̣n có Hà Thái Xung, trưởng môn phái Côn Luân, và Đinh Mẫn Quân, một ác nữ của phái Nga Mi mà chàng đă biết từ trước. Thấy họ xăm xăm đi tới, Vô Kỵ thầm nghĩ, “Chắc là Linh Nhi biết thân thế của ta rồi nên nàng dẫn mọi người tới đây để bắt ép ta đây. Bây giờ ta thà chết chứ không để bị gia hại đâu.” Nghĩ xong, chàng ngồi im khoanh tay lại, mím môi chờ mọi người tiến tới.

(Hết Phần 9 ... Xin mời xem tiếp Khi thấy Linh Nhi dẫn một nhóm người gồm có Thanh Anh, Vệ Bích, Hà Thaí Xung, Đinh Mẫn Quân tới để bức bách ḿnh th́ Vô Kỵ chán ngán t́nh đời, ngồi im, mặt mũi lầm ĺ, chờ họ đi tới coi họ sử sự với ḿnh như thế nào.

Linh Nhi đi tới trước mặt Vô Kỵ rồi nàng đứng lại, chăm chăm nh́n vào mặt chàng mà không nói một lời. Moị người kia đứng thành h́nh bán nguyệt bao quanh hai người, như hăm he, như chờ đợi. Vô Kỵ vẫn giữ khuôn mặt lầm ĺ, không lên tiếng. Bỗng nhiên chàng thấy từ khoé mắt huyền đẹp của Linh Nhi có hai hàng nước mắt tuôn rơi lă chă. Rồi nàng qú xuống cạnh Vô Kỵ, nắm lấy tay chàng mà thổn thức. Vô Kỵ đang chưa biết nói ǵ th́ Linh Nhi đă sụt sùi:
- Đại ca…anh A-Ngưu…anh có bằng ḷng giúp em một việc không?
Vô Kỵ ngạc nhiên, không hiểu tại sao nàng đă dẫn cường địch của ḿnh tới đây rồi c̣n nhờ vả ḿnh nữa. Nhưng rồi chàng cũng buột miệng nói:
- Tôi…anh không hứa chắc…anh không biết anh có làm nổi hay không.
Linh Nhi nắm chặt lấy tay chàng, nh́n thẳng vào mắt chàng mà nói:
- Em muốn nhờ anh t́m cho ra anh ấy rồi nói với anh ấy là em không bao giờ giận hờn anh ấy, lúc nào em cũng nhớ tới anh ấy…
Khi thấy Vô Kỵ lưỡng lự, ngần ngại không trả lời th́ nàng nói tới luôn:
- Anh A-Ngưu, anh có thương yêu em không? …Đại ca, anh có muốn lấy em làm vợ không? …Một khi đă là vợ chồng, thương yêu nhau rồi, chắc anh sẵn sàng chiều em mọi việc.
Vô Kỵ giật ḿnh, chới với, không ngờ Linh Nhi lại hỏi ḿnh những câu như vậy. Chàng ấp úng trả lời:
- Linh Nhi…em…ḿnh mới gặp nhau…thật t́nh …anh chưa hề nghĩ đến chuyện này…
Mọi người chung quanh lúc đó cười ồ cả lên, có những tiếng chế diễu vang lên:
- Mi nói là muốn gặp một người trước khi chịu chết. Tưởng người đó phải đẹp trai như Phan An, Tống Ngọc, ai ngờ hắn ta chỉ như là một con dă nhân, xấu xí như Sa Tăng vậy.
- Ha…ha…Đến như Sa Tăng kia mà c̣n không muốn lấy mi làm vợ. Tàn ác như mi th́ làm sao mà ưng cho được.

Linh Nhi như không màng đến những lời chế diễu, chỉ cúi mặt xuống, nước mắt vẫn tiếp tục tuôn rơi. Vô Kỵ nghe những lời đó th́ mới vỡ lẽ ra là Linh Nhi đang bị họ áp chế, chứ không như ḿnh đă tưởng. Rồi chàng thấy nàng cứ ngồi khóc ṛng trông rất thương tâm th́ chàng động ḷng. Chàng liền cầm lấy tay nàng mà nói với giọng rất thành khẩn:
- Linh Nhi, nếu em không cho là anh xấu xí, bất tài th́ anh sẵn sàng nhận em làm vợ. Anh sẽ gắng hết sức để cho em được sung sướng, vui ḷng, không làm em giận buồn.
Linh Nhi nh́n lên, vui mừng, con mắt nàng như nở sao, lấp lánh qua màn lệ:
- Đại ca, anh có nói thật không?

Bỗng nhiên Vệ Bích nhẩy tới, dí kiếm vào người nàng rồi quát lên:
- Thôi đủ rồi! Bây giờ mi phải khai ra ngay là ai đă xúi ngươi giết chết hai cha con Trường Linh, Cửu Chân?
Vô Kỵ nghe nói vậy th́ giật ḿnh. Chàng không ngờ chỉ v́ một câu than trách của chàng về Cửu Chân mà Linh Nhi lại gây ra tai họa như vậy. Rồi chàng thấy Linh Nhi từ từ đứng lên điềm nhiên chỉ về đó mà nói:
- Được rồi, nếu ngươi muốn biết th́ ta sẽ cho ngươi biết. Chính người này đă xúi ta đi giết Cửu Chân đó.
Mọi người đưa mắt về hướng đó th́ thấy Linh Nhi trỏ về chỗ Đinh Mẫn Quân đang đứng chống nạnh. Mẫn Quân nghe nói vậy trợn mắt lên, tức giận. Vệ Bích liền quay đầu lại, nói lớn:
- Nói láo!

Nhưng hắn chỉ thấy loáng thoáng một cái là Linh Nhi đă lướt qua lưỡi kiếm của hắn mà nhẩy tới chụp lấy Thanh Anh rồi. Thanh Anh vội vàng múa kiếm pḥng thân. Đinh Mẫn Quân và Vệ Bích thấy thế cùng đưa kiếm ra tấn công Linh Nhi tới tấp. Tuy tay không nhưng Linh Nhi cũng không bị yếu thế, thân h́nh nàng nhanh nhẹn, bay qua vờn lại, luồn lách giữa ba thanh kiếm, công thủ rất thiện nghệ. Vô Kỵ nh́n thấy thế, không ngờ Linh Nhi cũng thuộc loại cao thủ, vơ công cao cường. Qua một hồi, chàng biết một ḿnh Linh Nhi, tay không, không sao thắng nổi ba người có khí giới. Chính v́ vậy mà Thaí Xung chỉ đứng ở ngoài, khoanh tay áp trận.

Chàng đang lo lắng cho Linh Nhi th́ bỗng nhiên nghe nàng hét lên một tiếng lanh lănh. Tự dưng nàng dở ra một thế vơ rất quái dị, người nàng ngả ngả nghiêng nghiêng rồi thoắt một cái, người nàng đă hoán vị tới sau lưng Thanh Anh rồi nàng đưa hai tay ra nắm lấy cổ áo của Thanh Anh mà kéo mạnh xuống. Roạc một tiếng, áo của Thanh Anh đă bị xé làm đôi, tuột tung ra ngoài! Thanh Anh bị xé mất áo, đứng như trời trồng, phơi bày một thân h́nh trắng bóc, tuyệt mỹ, vai tṛn, ngực nở, eo thon. Vệ Bích và Mẫn Quân đều ngừng kiếm ngẩn người há hốc miệng ra khi thấy Thanh Anh bị thoát y lột trần ra một cách nhanh chóng và gọn ghẽ như vậy. Trong khi đó Thanh Anh đă la lên một tiếng, liệng kiếm xuống, đưa tay lên che bộ ngực trần, lui vội ra xa. Thế vơ của Linh Nhi trông th́ không có ǵ là tinh kỳ cả, nhưng khi đem ra thực hành th́ thật là quái chiêu và chuẩn xác. Linh Nhi phá lên cười thú vị, tinh nghịch. Nàng đă loại đưọc một địch thủ ra khỏi ṿng chiến.

Ngay Vô Kỵ cũng không kềm được tiếng cười. Chàng thấy Linh Nhi tuy đang gặp cường địch nhưng vẫn c̣n ranh mănh lắm, như có vẻ không coi họ ra ǵ. Hà Thái Xung đứng ngoài, giữ tư cách bậc trưởng thượng, không giám cười lên tiếng. Nhưng miệng hắn cũng tủm tỉm, mắt cứ liếc nh́n vào thân thể vệ nữ, nửa kín nửa hở của Thanh Anh. Thật ra dâm như Thái Xung, hắn c̣n muốn Linh Nhi tụt luôn quần của Thanh Anh ra, lúc đó hoàn toàn trần truồng, nàng sẽ không thể che dấu hết được, tha hồ mà hắn thưởng thức!! Đang lúc Thái Xung đang lơn mơn tưởng tượng th́ Linh Nhi đă xoay người một cái, đá trúng vào hông của Vệ Bích làm hắn tê dại nửa người, té lăn xuống đất. Mẫn Quân hốt hoảng, thấy chỉ c̣n một ḿnh, định la lên cầu cứu với Thái Xung th́ Linh Nhi lại giở mững cũ, ngựi nàng đă trườn tới sau lưng Mẫn Quân. Thế là sau tiếng rèng rẹc, Mẫn Quân cũng la lên một tiếng, liệng kiếm che người. Linh Nhi cười lên hinh hích, đắc thắng.

Không thể điềm nhiên được nữa, Thái Xung quát lên:
- Con ranh giỏi thật. Hăy coi đây!
Hắn nhẩy xổ tới, tung ra một lúc mười mấy chiêu thần tốc vô cùng. Linh Nhi cố gắng chống đỡ. Nhưng vị trưởng môn phái Côn Luân không phải là có danh mà không có miếng, Thái Xung càng ra tay vũ băo, Linh Nhi càng lép vế. Bất chợt hắn đua tay ra điểm lia lịa vào người Linh Nhi. Nàng cố tránh nhưng rồi cũng bị Thái Xung thọc trúng vào vai và đùi khiến nàng té lăn ra, hết cục cựa.

Trong lúc Thái Xung đứng cười ha hả th́ Thanh Anh và Mẫn Quân hai người liền lăn xả tới chỗ Linh Nhi đang nằm gục dưới đất để báo thù. Ai cũng tưởng hai người đó sẽ sáp tới, băm vằm, hành hạ Linh Nhi cho đă cơn hận v́ nàng đă làm nhục họ. Nhưng không đâu! Đàn bà làm cái ǵ cũng đặc biệt, khó đoán. Họ có lối trả thù riêng độc đáo của họ. Thanh Anh hăm hở giật áo của Linh Nhi khỏi người nàng, lột trần nàng ra, làm tṛ gậy ông đập lưng ông, cho đă tức. C̣n Mẫn Quân th́ độc ác hơn, bặm môi trợn mắt, tụt luôn quần của Linh Nhi ra, trân truồng lơa thể, rồi c̣n kéo dạng hai chân Linh Nhi ra, phơi bày hết khe nguồn cây cối của nàng cho mọi người xem! Thái Xung nh́n thấy không cản v́ hắn thấy thân thể Linh Nhi nằm lồ lộ, quá sức hấp dẫn và quá sức gợi dục. Thế là ước mơ của hắn cũng đă thành. Được thưởng thức cho đă mắt một thân thể trần truồng của một cô gái trẻ đẹp. Theo hắn, Linh Nhi có một thân h́nh cân đối và nẩy nở hơn Thanh Anh nhiều. Có lẽ v́ Linh Nhi tươi trẻ hơn Thanh Anh mấy tuổi. C̣n thân h́nh của ác nữ Mẫn Quân th́ thôi, khỏi nói. Thái Xung không muốn ḍm tới !

Trong lúc Thái Xung thỏa măn, Thanh Anh và Mẫn Quân hả hê th́ Vệ Bích bực tức vô cùng. Bị Linh Nhi đả bại và mất người t́nh Cửu Chân, hắn hằn học cầm kiếm chỉ vào người Linh Nhi mà nói:
- Tội ngươi tày trời, không thể dung tha được.
Nói xong, Vệ Bích đâm luôn mũi kiếm vào người nàng. Bỗng nhiên có một vật ǵ phóng tới bắn thanh kiếm trong tay hắn ra thật xa. Thái Xung nh́n kỹ th́ mới biết vật đó chỉ là một nắm tuyết! Người nào đó mà có công phu như vậy th́ quả thật quán chúng. Hắn tự nghĩ ḿnh cũng không thể có đủ công lực mà làm như vậy. Đang trợn mắt kinh hăi th́ liên tiếp có mấy nắm tuyết thay nhau bắn tới người hắn. Sợ quá, Thái Xung không dám chần chờ, bỏ chạy, vắt gị lên cổ. Bọn Thanh Anh thấy vậy cũng vôi vă chạy theo, bỏ mặc Linh Nhi nằm hơ hớ trên mặt đất.

Người ra tay đó chính là Vô Kỵ. Trong lúc cái màn “xé áo tuột quần, phơi trần thân thể” xẩy ra, chàng không nhịn cười được, chần chừ v́ thấy tính mạng Linh Nhi không bị đe dọa, nhưng khi Vệ Bích ra đ̣n ác hiểm định giết Linh Nhi th́ chàng phải ra tay lập tức. Không có khí giới trong tay, chàng đành vội vă vo tuyết thành ám khí. Cửu Dương thần công của chàng dũng mănh vô cùng khiến bọn Thái Xung phải kinh hồn. Thấy Linh Nhi nằm khỏa thân không động đậy, Vô Kỵ liền bóc hai nắm tuyết bắn vào người để giải huyệt cho nàng. Đó là nhờ Linh Nhi nằm dạng chân dạng tay, không mảnh vải che thân, để lộ hết huyệt đạo nên Vô Kỵ mới có thể dễ dàng bắn đúng huyệt mạch của nàng.

Cử động được, Linh Nhi mặc lại quần áo rồi tiến tới trước mặt Vô Kỵ mà nh́n chàng một hồi. Thấy nàng không có vẻ ǵ thẹn thùng sau vụ thoát y lơa lồ miễn cưỡng vừa rồi, Vô Kỵ cũng chỉ nh́n nàng, mỉm cười. Bỗng nhiên nàng đưa tay ra nhéo tai chàng một cái thật mạnh:
- Anh A-Ngưu, sao anh không nói là anh có vơ công tài giỏi như vậy? Biết vậy em đâu thèm đi trả thù cho anh làm ǵ.
- Ui chao! …Em có nói cho anh biết là em cũng biết vơ công đâu?

Tới đây, chợt nghe tiếng c̣i vanh lên, Linh Nhi liền nói với Vô Kỵ:
- Phái Ngai Mi kêu viện binh tới đó. Ḿnh sắp gặp cường địch rồi.
- Linh Nhi, em đừng lo, anh không để họ hại em đâu.
Linh Nhi nheo mắt hỉnh mũi nh́n Vô Kỵ:
- Đúng rồi, nhưng anh để họ lột trần em ra cho mọi người xem. Chắc anh cũng thích lắm hả?
Thấy Linh Nhi nhí nhảnh như vậy, Vô Kỵ nói đùa theo:
- Hai ta sẽ là vợ chồng, lúc đó anh thưởng thức thân thể em lúc nào mà không được. C̣n phải nói.

Hai người đang nói chuyện đùa cợt với nhau th́ từ xa Mẫn Quân đă từ từ đi tới. Theo sau Mẫn Quân là một cô gái khoảng muời tám tuổi, khuôn mặt xinh đẹp mê hồn. Khi tới gần Linh Nhi, Mẫn Quân liền nói với cô con gái:
- Chu sư muội, chính nó đó.
Thiếu nữ trẻ đẹp họ Chu ṿng tay nói với Linh Nhi:
- Xin hỏi cô nương, tại sao vô cớ đả nhục sư tỉ của tôi như vậy?
- Tại sư tỉ của cô đâm chém tôi trước chứ có phải tôi sinh sự đâu?
Mẫn Quân xen lời, hằn học:
- Chỉ Nhược, em đừng nghe lời nó nữa. Cứ bắt nó đem tới cho sư phụ định đoạt.
- Xin nghe lới sư tỉ.
Nói xong, Chỉ Nhược lại ṿng tay hướng về phía Linh Nhi:
- Xin lỗi cô nương, tôi xin thất lễ.
Linh Nhi nhăn mặt cười khẩy lên một tiếng:
- Muốn động thủ th́ ra tay đi, c̣n bày đặt xin lỗi với xin phép nữa!

Chưa nói hết câu, Linh Nhi đă lướt ḿnh tới đánh ra một lúc ba bốn đ̣n vào người Chỉ Nhược liền. V́ đă dự bị sẵn, Chỉ Nhược xoay người một cách nhẹ nhàng, tránh được luôn mấy thế công của Linh Nhi rồi sau đó đánh trả lại ba bốn thế công ngay tức th́. Chỉ trong chớp mắt, hai nàng đă trao đổi với nhau hơn mười mấy chiêu thức.

Vô Kỵ nghe Mẫn Quân xưng hô với cô con gái là Chỉ Nhược th́ mừng rỡ vô cùng. Không ngờ cô con bé xinh xắn săn sóc ḿnh hồi xưa trên sông Hán Thủy bây giờ lại là một thiếu nữ tuyệt đẹp, chim sa cá lặn, vơ công tinh thục như vậy. Chắc hẳn là Trương Tam Phong đă gửi gấm nàng trên núi Nga Mi và Diệt Tuyệt Sư Thái đă có một học tṛ cưng yêu. Đang mừng rỡ th́ Vô Kỵ lại đâm lo ngay. Chàng thấy hai nàng ra tay đánh nhau rất rát mà Vô Kỵ th́ không muốn bất cứ ai trong hai nàng bị đả thương. Bỗng nhiên thân h́nh Linh Nhi ngả nghiêng, chập chờn. Muốn nhanh chóng chấm dứt cuộc tỉ thí và cũng muốn cho Chỉ Nhược thưởng thức một màn thoát y độc địa cho bơ ghét, Linh Nhi liền sử dụng ngay thế “ve sầu thoát xác” mà nàng đă dùng một cách toàn hảo với Thanh Anh khi năy!

Đứng ngoài, Mẫn Quân vội la lên:
- Aí chà! Chết…
Ngồi ngoài, Vô Kỵ cũng kêu lên:
- Coi chừng!

Nhưng đă trễ. Rèng rẹc hai tiếng lụa xé. Linh Nhi và Chỉ Nhược hai nàng đều đứng như trời trồng. Trong tay hai nàng, mỗi người đều nắm một mảnh áo của người kia. Th́ ra nhờ thân pháp nhanh nhẹn, Chỉ Nhược may mắn thoát được thế “ve sầu thoát xác”, không bị Linh Nhi xé áo lột trần, chỉ bị rách mất một mảnh nhỏ trên vai. Và ngược lại, Chỉ Nhược cũng nắm được vạt áo của Linh Nhi khiến nàng cũng bị rách một mảnh phía trước. Trong lúc Vô Kỵ thở ra nhẹ nhơm th́ chàng đă thấy Chỉ Nhược lảo đảo, mặt mày lợt lạt, dựa vào người Mẫn Quân, tựa như đă bị thương thế trong người. Mẫn Quân hoảng sợ, không nói một lời, vội vă d́u Chỉ Nhược bỏ đi ngay. Vô Kỵ nh́n theo, lo lắng.

Bất chợt Vô Kỵ nghe tiếng gió th́ chàng đă bị Linh Nhi tát một cái nháng lửa vào má:
- Thật là mặt dầy! trông thấy gái đẹp là đă mê tít rồi.
- Trời đất! anh làm ǵ mà em lại đánh anh như vậy?
Linh Nhi ch́a môi ra, nói với một giọng giận dữ:
- Anh mới thấy con nhỏ Chỉ Nhược là đă mất hồn, lại c̣n lo âu thương xót nó nữa…
Vô Kỵ đỏ mặt, căi lại:
- Thế th́ lúc nào em cũng nhớ nhung tới người t́nh của em, anh có than phiền ǵ đâu nào?
Nghe tới đây, Linh Nhi há miệng ra định nói lại nhưng rồi nàng lại lặng im, bỗng gục mặt xuống, nước mắt rơi xuống dầm dề. Thấy nàng khóc mủi ḷng quá, Vô Kỵ bèn nắm tay Linh Nhi mà vỗ về:
- Linh Nhi, em, ḿnh không nên đem những chuyện này ra làm phiền ḷng nhau nữa. Anh xin lỗi em đó, Linh Nhi…

Thổn thức một hồi, Linh Nhi gạt nước mắt, nói với Vô Kỵ:
- Anh A-Ngưu, anh đừng lo. Chỉ Nhược không bị ǵ đâu. Em đâu có đụng vào người cô ta. Cô ta giả bộ bị thương thôi. Chắc cô ta sẽ kêu sư phụ cô ta đến đó.
Đoạn Linh Nhi lau sạch nước mắt, cố làm ra vẻ b́nh thường, hỏi Vô Kỵ:
- Chân anh đă khỏi chưa? Có đi được không?
- Chưa. Nhưng nếu phải đi th́ anh có thể cố gắng chống nạng đi được.
- Diệt Tuyệt sư thái sắp tới rồi đó. Hai ta đối phó không nổi đâu, phải rời chỗ này lập tức. Nếu anh chưa đi được th́ để em cơng anh chạy trốn mới xong.
Nói đoạn Linh Nhi nghiêng ḿnh xuống giúp Vô Kỵ nằm lên lưng ḿnh rồi nói lơ lửng:
- Anh bám vào người em cho chắc nghe. Nếu lỡ té xuống gẫy chân nữa th́ chị Chỉ Nhược không chịu lấy chồng què đâu đó.

Vô Kỵ thấy nàng lúc vui lúc buồn, lúc giận lúc đùa nên chàng chỉ cười h́ h́ nắm lấy vai nàng. Thấy chàng cứ rờ rờ lên lưng ḿnh, Linh Nhi liền cục cựa hai vai mà la lên:
- Trời ơi, anh bám chặt đi chứ, làm ǵ mà quờ quạng khiến em nhột nhạt quá chừng hà!
Nghe vậy Vô Kỵ không kiêng dè nữa choàng tay qua vai nàng mà ôm chặt, nằm ép sát lên lưng Linh Nhi. Tuy ngướ Vô Kỵ to lớn, Linh Nhi nhỏ bé hơn, nhưng nàng vẫn có thể cơng Vô Kỵ nhẩy lên cây, chuyền từ cành này sang càng nọ, phóng đi vun vút.

Nằm trên lưng Linh Nhi, Vô Kỵ thấy ḷng ḿnh như phiêu hốt. Hai tay chàng quàng chặt lấy đôi vai thon gọn. Mặt chàng th́ nh́n sát vào cái cổ trắng như ngó sen, cái tai mềm sữa, hương thơm dịu dàng cứ sông lên mũi. Nguyên cả người chàng th́ cọ sát vào thân thể mềm mại, êm chắc của Linh Nhi. Hai tay dẻo ấm của nàng th́ cứ xiết chặt lấy đùi ḿnh. Bao nhiêu thứ ấy làm Vô Kỵ động ḷng liền. Người chàng trở nên rạo rực, chân khí bắt đầu chạy rần rần. Con cu của chàng bắt đầu ngỏng dậy. Vô Kỵ hốt hoảng, nhận ra ngay đây là lần đầu tiên trong sáu bẩy năm nay chàng mới có cơ hội gần gũi và cọ sát với một cô con gái. Phen này chắc chết! Đang trong t́nh cảnh chạy trốn này mà tự dưng nứng cặc lên th́ chẳng c̣n cái thống chế ǵ nữa!

Mấy tuần trước chàng đă thấy cảnh làm t́nh của Cửu Chân và xoa ngực của Linh Nhi, chừng ấy đă làm chàng lên cơn nứng rồi. Bây giờ, nằm phục trên người đẹp, được ôm trong tay và cọ sát liên hồi trên thân thể thơm ngon, Vô Kỵ không thể cầm ḷng đậu. Khi thấy con cu ḿnh đang từ từ phồng to lên, Vô Kỵ vôi vă nhắm mắt ngưng tụ ư chí, điều ḥa chân khí. Linh Nhi mà biết được th́ ngượng chết! Biết nói năng làm sao! Quả nhiên con cu của chàng lại thu nhỏ lại. Nhưng rồi Linh Nhi cứ thỉnh thỏang sốc chàng lên, nhẩy lên nhẩy xuống, chuyền cây này qua cây nọ, khiến con cu của chàng bị liên tục bóp chẹt trên lưng nàng khiến chàng mê man, sung sướng th́ nó lại nở lớn ra, cương lên nhanh chóng. Vô Kỵ lại phải ngưng tụ chân khí để thu nhỏ con cu ḿnh lại. Cứ như thế, con cu chàng cương ra, thu nhỏ liên hồi, khiến Vô Kỵ vừa sướng khoái, vừa lo lắng phập phồng, không biết phải làm sao?

Ban đầu Linh Nhi không để ư. Nàng cứ ra sức cơng Vô Kỵ để mà chạy thật xa. Nhưng một lúc sau, nàng cảm thấy sau lưng ḿnh như có một cái ǵ cưng cứng đè vô, rồi cảm giác đó lại mất đi. Sau nữa, vật to cứng lại dài ngoằng ra cạ vào lưng ḿnh, rồi vật đó lại nhỏ lại, mềm đi, rồi lại cứng lên, dầm dập vào lưng, rồi lại thun nhỏ, ngọ nguậy, đâm xóc. Linh Nhi thầm nghĩ, “Quái lạ! Không biết con ǵ cứ bám vào lưng ḿnh, phá phách. Rơ ràng là nó không muốn cắn ḿnh, không làm hại ḿnh, chỉ chửng giỡn, làm ḿnh nhột quá!” Nhưng một thời gian sau th́ nàng biết ngay cái “con ǵ đó” là cái của nợ của Vô Kỵ chứ không c̣n ǵ khác nữa. Nó nằm ch́nh ́nh ngay giữa hai chân của chàng, đong đưa, lủng lẳng. Tuy vậy, Linh Nhi vẫn nghi ngờ, không hiểu tại sao con cu của Vô Kỵ lại có thể làm được những tṛ ma mănh ḱ dị như vậy. To, nhỏ, ngắn, dài, co dăn, cục cựa.

Chạy một lát, Linh Nhi không cầm ḷng được nữa, nàng tiến tới một vách núi mà đặt Vô Kỵ xuống để t́m cho ra cái nguyên nhân tinh kỳ này mới được. Trên đời này làm ǵ mà có chuyện lạ lùng như vậy bao giờ? Khi quay lại nh́n kỹ xuống hạ bộ của chàng, th́ Linh Nhi phải sửng sốt, trợn đôi mắt đen tṛn ra, đưa bàn tay xinh xắn lên miệng đang há lớn, ngó chăm chăm, không nói nên lời. Một lát sau, không dằn ḷng được nữa, Linh Nhi che miệng, bằng một giọng vừa ngạc nhiên vừa thích thú, từ cái miệng tṛn vo, từng tiếng một thoát ra từ từ:
- Anh A-Ngưu…Trời ơi…Đại ca… Mèng………Ooomyyygosh!*

* This is for you, my dear Piglet and my adored SecrAdmirer. I wrote this installment clearly with you two in mind. As freaky, perverse and idiosyncratic as it seems, this episode however is exceptionally tamer than the previous ones (sic). I hereby humbly ask for your indulgence and refrainment from overcriticism. Please, nghe em… Eventually, I know, somehow, at the very least, you’re gonna get a kick out of it !

(Hết Phần 10 ... Xin mời xem tiếp